MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 3

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 3

841 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng sớm mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, chiếu lên bếp lò nhỏ đang sôi sùng sục thuốc đắng. Vân Tương Hi cả đêm không ngủ tròn giấc, nàng cứ chốc chốc lại tỉnh dậy để kiểm tra xem cơn sốt của Thẩm Ngọc Chi đã lui chưa. Nhìn hắn nằm đó, hàng mi dài khép lại che đi đôi mắt thâm trầm, trông hắn chẳng khác nào một pho tượng ngọc dễ vỡ. Nàng thở dài, định bụng ra ngoài hít thở chút không khí thì bất chợt, một bóng dáng cao lớn, oai phong đứng sừng sững giữa sân phủ Thế tử.

Đó là Tiêu Dực – thiếu tướng quân trẻ tuổi vừa cùng nàng lập công lớn nơi biên thùy. Hắn vẫn mặc nguyên bộ giáp trụ chưa kịp tẩy bụi trần, thanh gươm dài bên hông va vào nhau lanh lảnh. Vừa thấy Tương Hi, đôi mắt cương nghị của Tiêu Dực sáng bừng lên, hắn bước tới định nắm lấy bả vai nàng theo thói quen của những người đồng đội.

"Tương Hi! Ta tìm muội khắp nơi, hóa ra muội lại ở đây cả đêm? Phụ thân muội đang lo sốt vó, mau theo ta về phủ!"

Tương Hi khẽ suỵt một tiếng, ra hiệu cho hắn nói nhỏ lại: "Ngọc Chi đang bệnh, huynh ấy vừa mới chợp mắt. Huynh làm gì mà vội vã thế?"

Tiêu Dực nhíu mày, nhìn về phía căn phòng đóng kín với ánh mắt không mấy thiện cảm: "Lại là vị Thế tử bệnh tật này sao? Tương Hi, muội là chim ưng của đại ngàn, không phải là nô tỳ của một kẻ ốm yếu. Hắn ta chỉ biết dùng bệnh tật để kìm hãm muội thôi!"

"Huynh nói quá lời rồi, Ngọc Chi là bạn từ thuở nhỏ của ta." Nàng hơi khó chịu, nhưng chưa kịp nói thêm gì thì một tiếng ho khan nặng nề vang lên từ phía sau cánh cửa.

Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, Thẩm Ngọc Chi tựa mình vào khung cửa, sắc mặt hắn càng thêm trắng bệch dưới ánh nắng gắt. Hắn không nhìn Tiêu Dực, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của vị tướng quân đang đặt rất gần vai Tương Hi. Đôi mắt hắn khẽ híp lại, một luồng sát khí thoáng qua rất nhanh rồi biến mất sau làn hơi nước của bát thuốc nồng nặc.

"Tiêu tướng quân thật là oai phong." Ngọc Chi lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đầy vẻ châm chọc. "Đến cả phủ Thế tử của ta mà ngài cũng muốn xông vào cướp người sao?"

Tiêu Dực thẳng lưng, không hề kiêng dè: "Thế tử điện hạ, Tương Hi là nữ tướng tương lai của triều đình, không phải là thuốc dẫn để chữa bệnh cho ngài. Mong ngài biết giữ lễ nghĩa."

Bầu không khí giữa sân bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Tương Hi đứng giữa hai người đàn ông, cảm thấy một áp lực khó hiểu đang đè nặng. Nàng tiến tới định đỡ Ngọc Chi, nhưng hắn lại lách mình né tránh bàn tay nàng, một hành động đầy vẻ hờn dỗi và tổn thương.

"Phải rồi... Tiêu tướng quân nói đúng." Ngọc Chi cúi đầu, mái tóc đen mượt rủ xuống che đi nửa khuôn mặt. "Muội là đại bàng, ta chỉ là vũng bùn lầy lội. Muội đi đi, đừng để kẻ phế vật này làm vẩn đục thanh danh của muội."

Hắn nói xong liền quay người đi vào trong, bước chân loạng choạng như sắp ngã. Tương Hi thấy vậy, lòng nàng nhói lên một cái, bao nhiêu sự kiên cường đều tan biến. Nàng quay sang nhìn Tiêu Dực với vẻ hối lỗi: "Huynh về trước đi, nói với phụ thân ta sẽ về sau. Ngọc Chi đang lúc yếu lòng, ta không thể bỏ mặc."

Tiêu Dực nắm chặt chuôi kiếm, tức giận quay lưng bỏ đi. Hắn không hề thấy, ngay khi cánh cửa khép lại, Thẩm Ngọc Chi đã đứng thẳng người phía sau cánh cửa, đôi tay không còn run rẩy mà đan chặt vào nhau đến trắng bệch.

Hắn tiến đến gần Tương Hi, từ phía sau ôm lấy eo nàng, vùi mặt vào hõm cổ nàng mà hít hà mùi hương của nàng. Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo như tiếng từ dưới vực sâu vọng lên:

"Hi nhi, muội thấy không? Hắn ta muốn cướp muội đi đấy. Ai cũng muốn cướp muội khỏi tay ta... Nhưng muội đã hứa rồi mà, đúng không? Muội sẽ ở lại đây, mãi mãi chỉ nhìn một mình ta thôi."

Tương Hi rùng mình, một cảm giác bất an dâng lên, nhưng khi nàng quay lại nhìn, vẫn chỉ thấy một Thẩm Ngọc Chi với đôi mắt đẫm lệ và vẻ mặt cầu xin sự che chở. Nàng không biết rằng, ngay lúc này, một mật lệnh của Ám Các đã được gửi đi: "Trong vòng ba ngày, ta không muốn thấy Tiêu Dực đứng vững trên đôi chân của hắn nữa."