MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 2

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 2

773 từ · ~4 phút đọc

Trong không gian nhỏ hẹp của cỗ xe ngựa, mùi hương trầm lạnh quyện chặt lấy mùi thuốc đắng đặc quánh. Vân Tương Hi ngồi đối diện với Thẩm Ngọc Chi, nàng nhìn vào gương mặt gầy gò của hắn, trong lòng dâng lên một nỗi hối lỗi vô hình. Suốt ba năm qua, nàng mải mê với cung tên và ngựa hoang nơi biên thùy, có lẽ đã quên mất rằng ở kinh thành này, có một người vẫn luôn mòn mỏi chờ đợi nàng trong cơn bạo bệnh.

Chiếc xe ngựa khẽ xóc nảy, Thẩm Ngọc Chi lại bắt đầu một đợt ho kéo dài. Hắn dùng khăn tay che miệng, đến khi lấy ra, trên lớp vải trắng tinh khôi đã lốm đốm những vệt máu đỏ thẫm. Tương Hi hốt hoảng, nàng vội vàng ngồi sang bên cạnh hắn, bàn tay từng cầm thương cầm kiếm nay lại run rẩy vuốt nhẹ lưng hắn.

"Tại sao thái y lại để bệnh tình của huynh tệ thế này? Phủ Thế tử không thiếu danh y cơ mà?"

Thẩm Ngọc Chi khẽ tựa đầu vào thành xe, đôi mắt nửa nhắm nửa mở như đang cực kỳ mệt mỏi. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, mười ngón tay gầy guộc đan chặt lấy tay nàng như sợ rằng chỉ cần buông ra, nàng sẽ lại biến mất sau làn khói bụi của quan ải.

"Thái y cứu được thân xác, nhưng không cứu được tâm bệnh." Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ u uất. "Hi nhi, ba năm qua, những bức thư ta gửi đi như đá ném xuống đại dương. Có phải muội đã quên rồi... quên mất người bạn thuở nhỏ hay đau ốm này không?"

Tương Hi cúi đầu, lòng nàng chùng xuống. Nàng không biết phải giải thích thế nào rằng những bức thư đó nàng chưa bao giờ nhận được đầy đủ. Nàng chỉ có thể dỗ dành: "Không đâu, là do đường sá xa xôi, thư từ dễ thất lạc. Bây giờ ta đã về rồi, ta sẽ ở lại kinh thành lâu một chút để trông chừng huynh."

Một tia sáng kỳ quái lướt qua đáy mắt Thẩm Ngọc Chi, nhưng khi hắn ngước lên, đôi mắt ấy lại chỉ còn vẻ sùng bái và yếu đuối.

"Thật sao? Muội sẽ không bỏ ta đi nữa chứ? Ở kinh thành này, người ta gọi ta là 'phế vật', kẻ thân thích thì dòm ngó vị trí thế tử, kẻ thù thì mong ta chết sớm. Chỉ có muội... chỉ có muội mới thật lòng với ta."

Hắn đột ngột ho khan một tiếng, rồi như vô tình ngã vào vai nàng. Bàn tay hắn luồn qua lớp áo choàng, chạm nhẹ vào chiếc chuông bạc nhỏ xíu treo ở thắt lưng nàng – một kỷ vật hắn tặng nàng trước lúc lên đường.

"Chiếc chuông này, muội vẫn giữ sao?"

"Ta luôn mang theo bên mình." Tương Hi đáp, trong lòng thấy ấm áp lạ kỳ.

Thẩm Ngọc Chi mỉm cười, một nụ cười thanh khiết như đóa hoa quỳnh nở muộn, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự tính toán lạnh người. Chiếc chuông ấy vốn không phải là vật cầu an đơn thuần. Bên trong nó chứa một loại hương liệu đặc biệt, vô hình vô vị, nhưng lại là thứ để Ám vệ của hắn có thể theo dõi nàng dù nàng ở bất cứ ngõ ngách nào trên giang hồ.

Xe ngựa dừng lại trước phủ Thế tử. Thẩm Ngọc Chi không chịu xuống ngay, hắn bỗng dưng nắm chặt tay nàng, giọng nói mang theo chút van nài:

"Hi nhi, tối nay... muội có thể ở lại dùng cơm không? Chỉ một bữa thôi. Ta sợ nếu muội đi rồi, giấc mộng này sẽ tan biến mất."

Nhìn vào ánh mắt khẩn thiết ấy, Tương Hi không nỡ từ chối. Nàng gật đầu, mà không hề nhận ra rằng ngay khoảnh khắc nàng bước vào cánh cửa phủ Thế tử, những tên Ám vệ đứng trong bóng tối đã lặng lẽ khép lại hàng rào canh gác.

Đêm đó, kinh thành vẫn bình yên, nhưng trong căn phòng rực ánh nến của Thẩm Ngọc Chi, hắn lặng lẽ cầm chiếc khăn tay vấy máu ném vào chậu than. Hắn đứng thẳng người, dáng vẻ ốm yếu ban nãy biến mất, thay vào đó là khí thế của một kẻ nắm quyền sinh sát. Hắn nhìn bóng lưng Tương Hi đang bận rộn sắc thuốc bên ngoài hiên, khẽ thầm thì với chính mình:

"Con chim nhỏ của ta, muội đã tự mình bay vào lồng, thì đừng trách ta tại sao lại khóa cửa."