MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác MaChương 1: ĐÊM TUYẾT RƠI

Lồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác Ma

Chương 1: ĐÊM TUYẾT RƠI

1,217 từ · ~7 phút đọc

Trăng máu treo cao trên đỉnh tháp nhọn của lâu đài Astel, đổ xuống trần gian một thứ ánh sáng đỏ quạch như rượu vang bị pha loãng. Tuyết mùa đông ở phương Bắc không trắng tinh khôi, nó xám xịt và mang theo mùi tử khí của những cánh rừng bị nguyền rủa bao quanh dinh thự.

Evelyn mở bừng mắt. Hơi thở của cô ngưng đọng thành một làn khói trắng mỏng manh giữa không gian lạnh lẽo.

Đau quá.

Đó là cảm giác đầu tiên khi cô tỉnh dậy. Cơn đau không đến từ vết thương thể xác, mà đến từ bầu không khí áp suất thấp đang đè nặng lên lồng ngực. Cô đảo mắt nhìn quanh. Đây không phải là căn hộ nhỏ ở Seoul. Những tấm rèm nhung đỏ nặng nề, những chân nến bằng đồng chạm khắc tinh xảo, và cái lạnh buốt giá của sàn đá cẩm thạch đã khẳng định một sự thật tàn khốc:

Cô đã xuyên không.

Và tệ hơn nữa, cô xuyên đúng vào đêm định mệnh của tiểu thuyết “Bản Giao Hưởng Máu”.

Kít... kít... kít...

Âm thanh kim loại kéo lê trên sàn đá vang lên từ phía hành lang, đều đặn và chậm rãi như nhịp đập của một trái tim đang rỉ máu. Evelyn run rẩy ngồi dậy, tấm chăn mỏng rơi khỏi vai. Cô biết âm thanh đó. Đó là thanh kiếm “Bá tước Hắc ám” của Cassian von Astel – nam chính của thế giới này, kẻ được mệnh danh là “Con quái vật của Đế quốc”.

Theo nguyên tác, vào đúng đêm nay, Cassian sẽ mất hoàn toàn lý trí do lời nguyền dòng máu ma thú bộc phát. Hắn sẽ tàn sát sạch sẽ những người có mặt trong dinh thự phía Tây, và Evelyn von Rose – một tiểu thư phản diện mờ nhạt, người vừa bị ép gả cho hắn làm “vật tế thần” – sẽ là người đầu tiên bị hắn chém làm đôi ngay tại phòng ngủ này.

“Rầm!”

Cánh cửa gỗ sồi dày nặng bị một lực đạo kinh khủng đá văng, va đập vào tường tạo ra tiếng động chói tai.

Một bóng đen cao lớn đứng sừng sững giữa khung cửa. Ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, soi rõ gương mặt của kẻ vừa bước vào. Hắn đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở, nhưng cái đẹp đó lại mang hơi thở của sự hủy diệt. Đôi mắt Cassian không còn màu xanh biển vốn có, giờ đây chúng rực lên sắc đỏ của quỷ dữ, điên dại và không chút hơi người. Những sợi gân xanh nổi lên trên bàn tay đang siết chặt chuôi kiếm, máu tươi – có lẽ là của những lính gác bên ngoài – vẫn còn nhỏ tí tách từ mũi kiếm xuống sàn.

“Ồn ào quá…”

Giọng nói của hắn khàn đặc, vỡ vụn như tiếng pha lê bị nghiền nát. Cassian tiến lại gần giường, từng bước chân của hắn như dẫm nát hy vọng sống sót của Evelyn.

“Trong đầu ta… có hàng ngàn tiếng gào thét. Chúng bảo ta phải cắt đứt cổ họng của cô, Evelyn. Chỉ khi đó, thế giới này mới im lặng.”

Thanh kiếm lạnh lẽo được nâng lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu trắng ngần của cô. Evelyn có thể cảm nhận được sát khí đặc quánh khiến lỗ chân lông cô dựng đứng.

Phải chạy sao? Không, đôi chân cô đã nhũn ra. Phải cầu xin sao? Vô ích, Cassian lúc này không nghe lọt bất cứ lời van xin nào.

Trong khoảnh khắc sinh tử, một dòng ký ức kỳ lạ xẹt qua não bộ cô. Trong nguyên tác, nam chính phát điên là do cơ thể hắn bị quá tải bởi ma lực hắc ám, khiến các giác quan bị phóng đại lên nghìn lần. Hắn đau đớn, hắn cô độc, và hắn cần một vật dẫn để giải tỏa áp lực đó.

Evelyn hít một hơi thật sâu, nén lại sự sợ hãi đang dâng lên tận cổ. Thay vì lùi lại, cô bất ngờ chồm người về phía trước.

“Xoẹt!”

Mũi kiếm rạch một đường nhỏ trên cổ cô, máu bắt đầu rỉ ra. Cassian khựng lại, đôi mắt đỏ rực dao động. Hắn không ngờ con mồi này lại tự lao vào cái chết.

Nhưng Evelyn không chết. Cô vươn đôi bàn tay nhỏ nhắn, áp chặt lấy hai gò má nóng hổi của Cassian.

“Ngài không cô đơn đâu, Cassian.”

Giọng cô dịu dàng như tiếng chuông gió, mang theo một sức mạnh trấn tĩnh lạ kỳ. Ngay khi lòng bàn tay cô chạm vào da thịt hắn, một luồng sáng xanh nhạt từ cơ thể Evelyn bắt đầu lan tỏa. Đó là năng lượng “Thanh tẩy” – một năng lượng hiếm hoi mà chính chủ nhân của thân thể này cũng không biết mình sở hữu.

Cassian đứng hình. Cơn đau đầu xé toạc linh hồn hắn bỗng dưng dịu lại một nhịp. Mùi hương thảo mộc thanh khiết từ người cô gái trước mắt nhẹ nhàng len lỏi vào khứu giác, lấn át đi mùi máu tanh nồng nặc.

“Cô… cô làm gì thế này?” Cassian lẩm bẩm, thanh kiếm trong tay hắn hơi hạ xuống.

“Suỵt. Đừng nghe những tiếng nói đó nữa.” Evelyn tiến sát hơn, trán cô chạm vào trán hắn. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt điên dại của hắn. “Hãy nghe nhịp tim của tôi. Chỉ nghe tôi thôi.”

Trái tim Evelyn đập thình thịch, nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng chính sự sống mãnh liệt đó lại là thứ duy nhất níu giữ phần người của Cassian giữa vực thẳm của phần thú.

Bàn tay Cassian run rẩy. Hắn buông thanh kiếm ra. Tiếng kim loại va chạm với sàn đá vang lên khô khốc. Hắn bất ngờ ôm chầm lấy eo cô, vùi mặt vào hõm cổ cô như một đứa trẻ lạc lối tìm thấy ánh sáng duy nhất.

“Đừng buông tay…” Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cô. “Nếu cô buông tay, ta sẽ giết tất cả… kể cả cô.”

Evelyn cảm nhận được sự chiếm hữu điên cuồng trong vòng tay ấy. Cô biết, mình vừa ký một bản khế ước với quỷ dữ. Cô đã cứu được mạng mình tối nay, nhưng giá phải trả là cả cuộc đời về sau sẽ bị xích lại bên cạnh kẻ điên này.

Một tiếng “Ding” máy móc vang lên trong không gian tiềm thức của cô:

[Hệ thống kích hoạt thành công: Tiến trình cứu rỗi Nam chính.]

[Trạng thái hiện tại: 1% bình tĩnh.]

[Cảnh báo: Nếu mức độ điên loạn quay lại 100%, thế giới sẽ sụp đổ. Hãy ngăn cản nam chính phát điên bằng mọi giá!]

Evelyn nhìn xuống người đàn ông đang run rẩy trong lòng mình, khẽ thở dài, bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của hắn.

“Tôi sẽ không đi đâu cả. Ít nhất là cho đến khi ngài không còn cần tôi nữa.”

Nhưng cô không biết rằng, đối với Cassian von Astel, một khi đã tìm thấy thuốc chữa cho cơn điên của mình, hắn sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ để "liều thuốc" đó rời đi dù chỉ nửa bước.