MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác MaChương 2: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ SỐNG

Lồng Giam Dịu Dàng Của Công Tước Ác Ma

Chương 2: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ SỐNG

917 từ · ~5 phút đọc

Ánh trăng máu dần bị che khuất bởi những đám mây xám xịt, nhưng không gian trong phòng ngủ của Evelyn không hề bớt đi vẻ ngột ngạt. Cassian vẫn giữ chặt cô trong vòng tay, đầu hắn tựa lên vai cô, hơi thở nặng nề dần trở nên ổn định hơn.

Evelyn cảm thấy tê dại cả hai vai, nhưng cô không dám cử động. Mỗi khi cô định nới lỏng vòng tay, sức mạnh nơi cánh tay Cassian lại siết chặt thêm, như thể hắn sợ rằng chỉ cần buông ra, cơn ác mộng gào thét trong đầu sẽ lập tức quay trở lại vồ vập lấy hắn.

“Ngài Công tước… ngài đã thấy ổn hơn chưa?” Evelyn thì thầm, giọng nói của cô vẫn còn vương lại chút run rẩy không thể che giấu.

Cassian không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu ngay hõm cổ cô, nơi mùi hương thảo mộc và hương hoa hồng trắng đang tỏa ra đậm đặc nhất. Đối với hắn, mùi hương này không chỉ là nước hoa; nó là một loại ma thuật vô hình đang xoa dịu những dây thần kinh đang căng ra như dây đàn sắp đứt.

“Im lặng.” Hắn gầm gừ, nhưng tông giọng đã mất đi sát khí lạnh lùng lúc đầu, chỉ còn lại sự khàn đặc và mệt mỏi. “Cứ để yên như thế này.”

Evelyn mím môi, đôi mắt xanh biếc nhìn xuống sàn nhà – nơi thanh kiếm “Bá tước Hắc ám” vẫn nằm trơ trọi. Cô biết, mình đang chơi một trò chơi với tử thần. Trong nguyên tác, Cassian von Astel là một kẻ ghét sự đụng chạm xác thịt đến mức cực đoan. Bất cứ ai chạm vào hắn mà không có sự cho phép đều kết thúc bằng việc mất đi đôi tay. Vậy mà giờ đây, hắn lại tựa vào cô như một kẻ chết đuối bám lấy cọc.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, cho đến khi cái lạnh của đêm đông thấm qua lớp váy ngủ mỏng manh khiến Evelyn khẽ rùng mình. Lúc này, Cassian mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đỏ rực của hắn đã vơi bớt vẻ điên dại, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn buông eo cô ra, lùi lại một bước, ánh mắt quét qua vết rạch nhỏ trên cổ cô – nơi máu đã khô lại thành một vệt nâu đỏ.

“Tại sao cô không chạy?” Cassian hỏi, giọng hắn vang lên giữa căn phòng trống trải, lạnh lẽo như băng tuyết phương Bắc.

Evelyn thẳng lưng, cố gắng giữ cho mình vẻ bình tĩnh của một tiểu thư quyền quý: “Nếu tôi chạy, ngài sẽ giết tôi. Nếu tôi ở lại, tôi có cơ hội sống. Tôi chỉ chọn con đường có xác suất sống sót cao nhất thôi.”

Cassian nheo mắt. Hắn tiến lại gần, dùng ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên vết thương trên cổ cô. Evelyn đau đến mức hít một hơi khí lạnh, nhưng cô không lùi bước.

“Cô khác với những kẻ trước đây họ gửi đến.” Hắn cười khẩy, nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Họ gửi cô đến để làm vật tế, để xoa dịu cơn điên của ta bằng máu của cô. Nhưng cô… cô lại dùng thứ gì đó khác.”

Hắn cúi sát, môi gần như chạm vào tai cô: “Thứ năng lượng vừa rồi, là gì?”

Evelyn nghẹn họng. Cô không thể nói đó là hệ thống cứu rỗi hay năng lượng thanh tẩy từ một linh hồn xuyên không. “Đó là tình yêu chăng?” Cô thốt ra một câu trả lời sến súa nhất mà cô có thể nghĩ ra từ các cuốn tiểu thuyết ngôn tình.

Cassian khựng lại, rồi bất ngờ bật cười. Tiếng cười của hắn vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự mỉa mai tột độ.

“Tình yêu? Một tiểu thư bị gia tộc ruồng bỏ, bị ép gả cho một con quái vật như ta, lại nói về tình yêu?” Hắn bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. “Đừng dùng những lời lẽ rẻ tiền đó để lừa dối ta, Evelyn. Dù cô là thứ thuốc phiện gì đi chăng nữa, thì bây giờ, cô đã thuộc về ta.”

Hắn buông cô ra, quay lưng về phía cửa và nhặt thanh kiếm lên. Trước khi bước ra khỏi phòng, hắn dừng lại, giọng nói lạnh lùng ra lệnh:

“Từ ngày mai, cô sẽ không được rời khỏi dinh thự phía Tây này nửa bước. Mỗi đêm, cô phải có mặt ở thư phòng của ta. Nếu ta thấy mùi hương này nhạt đi…” Hắn ngoái đầu lại, đôi mắt đỏ lóe sáng trong bóng tối. “…Ta sẽ xé xác cô ra để tìm xem nó giấu ở đâu trong cơ thể cô.”

Rầm!

Cánh cửa đóng sập lại. Evelyn đổ sụp xuống giường, hơi thở hỗn loạn.

[Thông báo: Mức độ bình tĩnh của Nam chính duy trì ở mức 5%.] [Cảnh báo: Nam chính đã nảy sinh tâm lý chiếm hữu cấp độ 1. Chúc mừng ký chủ đã bước vào "Lồng giam dịu dàng".]

Evelyn cay đắng mỉm cười. Dịu dàng? Hắn vừa đe dọa xé xác cô đấy thôi! Nhưng ít nhất, tối nay cô đã không chết. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi trăng máu đã lặn, nhường chỗ cho ánh bình minh xám xịt của phương Bắc. Cuộc chiến thực sự để ngăn cản nam chính phát điên chỉ mới bắt đầu.