Ánh sáng ban mai ở phương Bắc không mang theo hơi ấm. Nó chỉ là một dải màu bạc nhợt nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt lên những hoa văn chạm trổ trên trần phòng ngủ. Evelyn tỉnh dậy với cơ thể rã rời. Đêm qua không phải là một giấc mơ. Vết xước nhỏ trên cổ cô đã đóng vảy, hơi ngứa, nhắc nhở cô rằng lưỡi kiếm của Cassian đã từng ở rất gần cái chết như thế nào.
"Cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên, khô khốc và máy móc. Một người phụ nữ trung niên với bộ váy đen kín cổng cao tường bước vào. Đó là quản gia Martha, người duy nhất còn trụ lại được ở dinh thự phía Tây này mà không phát điên vì sợ hãi. Bà nhìn Evelyn bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút thương cảm, như thể đang nhìn một cái xác biết đi.
"Thưa phu nhân, Công tước đã ra lệnh. Từ nay bà sẽ dùng bữa tại đây. Và buổi tối, đúng 8 giờ, bà phải có mặt tại thư phòng của ngài ấy."
Evelyn khẽ gật đầu, cố gắng giữ phong thái của một tiểu thư. "Tôi hiểu rồi. Martha, tôi có thể xin một ít trà hoa cúc không?"
Martha dừng lại, đôi lông mày hơi nhướn lên: "Ở đây không có hoa cúc. Chỉ có máu và tuyết. Nếu phu nhân muốn sống lâu, tốt nhất hãy tập thích nghi với mùi của sắt."
Cánh cửa khép lại, để lại Evelyn trong không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, tiến về phía cửa sổ. Nhìn xuống sân dưới, cô thấy những binh lính mặc giáp đen đang dọn dẹp đống đổ nát của đêm qua. Có những vệt máu chưa kịp lau sạch trên nền tuyết trắng. Cassian von Astel... kẻ đó đáng sợ hơn cô tưởng. Nhưng hệ thống đã nói, cô là "liều thuốc" duy nhất. Nếu cô không cứu hắn, thế giới này sẽ bị phá hủy, và cô cũng sẽ tan biến.
Evelyn dành cả ngày để lục tìm trong trí nhớ về nguyên tác. Cassian bị trúng một loại "Lời nguyền Hắc ám" từ thời tổ tiên. Cứ mỗi lần trăng lên hoặc khi cảm xúc dao động mạnh, ma lực trong máu hắn sẽ sôi trào, đốt cháy các dây thần kinh. Cách duy nhất để ngăn chặn là một người có năng lượng "Thanh tẩy" tinh khiết phải ở cạnh bên để trung hòa.
Nhưng vấn đề là, năng lượng thanh tẩy của cô chỉ phát huy tác dụng thông qua tiếp xúc da thịt. Điều đó có nghĩa là, cô phải chạm vào con quái vật đó. Cô phải bước vào lồng giam của hắn.
8 giờ tối.
Evelyn đứng trước cửa thư phòng. Hai người lính canh nhìn cô với ánh mắt vừa thương hại vừa kinh hãi. Khi cánh cửa mở ra, một luồng không khí lạnh buốt tràn ra ngoài. Thư phòng của Cassian không có đèn, chỉ có một vài ngọn nến le lói trên bàn làm việc đại thụ.
Hắn ngồi đó, chìm trong bóng tối. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi ngước lên nhìn cô.
"Cô đến muộn 2 phút."
Giọng hắn trầm thấp, đầy đe dọa. Evelyn bước vào, tiếng giày cao gót lách cách trên sàn gỗ vang lên rõ mồn một. Cô tiến lại gần bàn làm việc, nơi đầy những bản đồ quân sự và những lọ mực đổ nát.
"Tôi xin lỗi. Tôi phải chọn một bộ váy có mùi hương mà ngài thích." Cô nói dối không chớp mắt.
Cassian đứng dậy. Thân hình cao lớn của hắn áp đảo hoàn toàn sự nhỏ bé của cô. Hắn đi vòng qua bàn, tiến sát lại gần cô. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, mũi chạm nhẹ vào lọn tóc bên tai cô, hít một hơi thật sâu.
"Vẫn là mùi hương đó..." Hắn thì thầm, bàn tay to lớn đột ngột siết lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng. "Nó khiến những tiếng hét trong đầu ta câm lặng. Nói cho ta biết, Evelyn, cô là ai? Cô là thiên sứ do ai gửi đến, hay là một con quỷ dữ mang bộ mặt xinh đẹp để mê hoặc ta?"
Evelyn cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của hắn qua lớp áo sơ mi mỏng. "Tôi chỉ là vợ của ngài, Cassian. Một người muốn ngài được bình yên."
Cassian bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động giữa sự tỉnh táo và điên loạn của mình. "Bình yên? Ở nơi này không có bình yên. Chỉ có sự chiếm hữu hoặc cái chết. Và cô, Evelyn... cô đã chọn sự chiếm hữu."
Đêm đó, hắn không cho cô về phòng. Hắn ép cô ngồi trên ghế bành cạnh bàn làm việc, trong khi hắn gục đầu vào lòng cô để ngủ. Đó là một tư thế đầy kỳ quặc và chiếm hữu. Evelyn nhìn xuống mái tóc đen nhánh của kẻ giết người, cảm thấy một sự thương hại trào dâng. Kẻ quyền lực nhất đế quốc thực chất lại là kẻ đáng thương nhất, bị chính sức mạnh của mình giam cầm trong bóng tối.