Ánh đèn pha lê của sảnh tiệc chính trong dinh thự họ Quân tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim sang trọng, bao phủ lên không gian một vẻ lộng lẫy xa hoa. Hôm nay là ngày đại hỷ của nhà họ Quân – lễ trưởng thành tròn mười tám tuổi của Khả Ái, đóa hồng nhỏ mà vị Chủ tịch tập đoàn viễn thông lớn nhất Đại Bắc, Quân Ninh, đã nâng niu suốt hai năm qua.
Khả Ái đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi run rẩy vuốt lại nếp váy lụa màu trắng tinh khôi. Chiếc váy cúp ngực khéo léo ôm sát lấy vòng eo con kiến, để lộ bờ vai trần thon thả và làn da trắng mịn màng như sứ. Mười tám tuổi, cô không còn là cô bé tỉnh lẻ ngây ngô ngày nào mới bước chân vào Hoa Kinh. Ở cô giờ đây là sự hòa quyện giữa nét thanh thuần thiếu nữ và sự nảy nở đầy sức sống của một người phụ nữ bắt đầu hiểu về vẻ đẹp của chính mình.
Cánh cửa phòng bật mở, một mùi hương trầm lạnh lẽo nhưng đầy nam tính tràn vào không gian. Khả Ái không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh, hơi thở trở nên dồn dập.
"Ái Ái, con xong chưa?"
Giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên sát bên tai. Quân Ninh bước đến đứng sau lưng cô. Qua tấm gương, Khả Ái nhìn thấy gương mặt hoàn hảo của người đàn ông đã chiếm trọn tâm trí cô suốt hai năm ròng. Ở tuổi ba mươi tám, Quân Ninh mang vẻ đẹp của một người đàn ông quyền lực ở đỉnh cao sự nghiệp: đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, sống mũi cao thẳng và khuôn hàm cương nghị. Bộ vest thủ công được cắt may tinh tế càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn, lấn át hoàn toàn sự nhỏ bé của cô.
"Chú Út..." Khả Ái lí nhí gọi, đôi má ửng hồng.
Quân Ninh không đáp, đôi mắt anh nheo lại, chăm chú quan sát bờ vai trần và rãnh ngực mờ ảo của cô. Ánh nhìn ấy không còn là sự hiền từ của một người chú, mà là sự khao khát của một con thú dữ đang nhìn ngắm con mồi vừa ý nhất. Anh đưa bàn tay thô ráp, to lớn của mình chạm nhẹ vào làn da mát lạnh của cô, trượt từ vai xuống cánh tay, khiến Khả Ái rùng mình.
"Hôm nay con rất đẹp. Đẹp đến mức... chú muốn giấu con đi, không cho bất kỳ gã đàn ông nào dưới kia nhìn thấy."
Lời nói của anh mang theo hơi nóng phả vào gáy cô, khiến từng sợi lông tơ của Khả Ái dựng đứng lên. Cô quay người lại, đối diện với anh, đôi mắt to tròn long lanh chứa đựng sự ngưỡng mộ và một thứ tình cảm thầm kín không dám thốt nên lời.
"Nếu chú không thích, con sẽ không xuống dưới đó nữa."
Quân Ninh khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cô có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của anh.
"Đã muộn rồi, Ái Ái. Con đã trưởng thành, và chú... đã kiên nhẫn đủ lâu."
Buổi tiệc diễn ra trong sự chúc tụng của giới thượng lưu. Khả Ái như một nàng công chúa được vây quanh bởi những lời khen ngợi. Tuy nhiên, suốt cả buổi lễ, cô luôn cảm nhận được một ánh mắt thiêu đốt bám đuổi mình. Quân Ninh đứng ở góc khuất của sảnh tiệc, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi dáng hình nhỏ nhắn đang khiêu vũ giữa đám đông. Khi thấy một chàng trai trẻ tiến đến mời Khả Ái nhảy, bàn tay anh siết chặt lấy ly thủy tinh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Ngay khi điệu nhạc kết thúc, Quân Ninh sải bước tới, không nói một lời nào, anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Khả Ái, kéo cô đi thẳng về phía thang máy riêng dẫn lên tầng cao nhất của dinh thự – khu vực cấm địa mà không ai được phép bước vào nếu không có sự cho phép của anh.
"Chú Út, chú làm con đau..." Khả Ái thốt lên khi bị anh đẩy vào trong phòng làm việc tối om.
Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa vang lên khô khốc. Quân Ninh ép cô vào cánh cửa, đôi tay anh chống hai bên đầu cô, tạo thành một lồng giam vững chắc. Trong bóng tối, đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang và sự chiếm hữu điên cuồng.
"Con thích gã đó?" Giọng anh gằn xuống, chứa đầy sự ghen tuông không che giấu.
"Không... con chỉ là..."
Chưa để cô kịp giải thích, Quân Ninh đã cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng mà anh đã thèm khát từ bấy lâu nay. Nụ hôn không hề dịu dàng, nó mang theo sự tàn phá và chiếm đoạt. Anh càn quét khoang miệng cô, quấn quyết lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn đang run rẩy vì sợ hãi lẫn kích thích. Khả Ái nghẹt thở, đôi tay cô bấu chặt vào vạt áo vest của anh, cơ thể dần mềm nhũn dưới sự tấn công mãnh liệt.
Khi nụ hôn dời xuống vùng cổ, Quân Ninh không ngần ngại để lại những dấu vết đỏ sậm trên làn da trắng tuyết. Bàn tay to lớn, thô ráp của anh bắt đầu di chuyển xuống dưới, luồn vào bên trong lớp váy lụa mỏng manh.
"Ưm... Chú... đừng..." Khả Ái khẽ rên lên khi cảm nhận được bàn tay anh đang mơn trớn trên cặp đùi mật ngọt.
Bàn tay anh như mang theo lửa nóng, đi đến đâu khiến da thịt cô tê dại đến đó. Quân Ninh không dừng lại, anh bế bổng cô lên, sải bước về phía chiếc giường lớn ở giữa phòng. Anh đặt cô xuống lớp đệm mềm mại, rồi nhanh chóng phủ thân hình to lớn của mình lên trên.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Quân Ninh nhìn Khả Ái với ánh mắt đầy dục vọng. Anh bắt đầu tháo bỏ những lớp ngăn cách cuối cùng. Khi chiếc váy lụa rơi xuống sàn, thân hình xuân thì rực rỡ của thiếu nữ hiện ra hoàn mỹ trước mắt anh. Đôi gò bồng đảo trắng nõn phập phồng theo nhịp thở dồn dập, đỉnh hồng hào khẽ rung động như đang chờ đợi được nâng niu.
Quân Ninh thở hắt ra một hơi, giọng anh khàn đặc vì tình dục: "Ái Ái, con thật sự là một tiểu yêu tinh... Chú đã phải nhẫn nhịn suốt hai năm qua để chờ đến ngày này."
Anh cúi đầu, ngậm lấy một bên ngực của cô, mút mát và day nghiến bằng tất cả sự thèm khát bấy lâu. Khả Ái cong người lên, những tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ cánh môi đỏ mọng: "A... ưm... Quân Ninh... chú..."
Bàn tay anh trượt xuống dưới, chạm vào nơi tư mật nhất của cô. Nơi đó đã sớm trở nên ẩm ướt, chứng tỏ Khả Ái cũng không hề bài xích sự đụng chạm này. Quân Ninh nhếch môi cười tà mị: "Miệng nói không muốn, nhưng chỗ này của con lại thành thật vô cùng. Nó đang chảy nước để mời gọi chú này, hửm?"
Anh dùng ngón tay thon dài bắt đầu mơn trớn đóa hoa nhỏ đang hé nở. Mỗi lần anh nhấn sâu vào hay nhẹ nhàng xoa nắn, Khả Ái lại run rẩy kịch liệt. Cảm giác kích thích mới lạ này khiến cô vừa sợ hãi vừa mê đắm. Cô chủ động dang rộng đôi chân, quấn lấy eo anh, như một sự ngầm đồng ý cho cuộc hành trình tiếp theo.
Quân Ninh không chần chừ thêm nữa. Anh nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo trên người, để lộ cơ bắp rắn chắc và "vật khổng lồ" đã sớm sưng tấy vì dục vọng. Khi thấy thứ hung khí to lớn của anh, Khả Ái không khỏi hốt hoảng, đôi mắt long lanh đầy vẻ e sợ: "Lớn... lớn quá... con sợ..."
"Ngoan, đừng sợ. Chú sẽ nhẹ nhàng với con." Quân Ninh hôn lên trán cô, bàn tay anh vẫn không ngừng hoạt động bên dưới để chuẩn bị cho cô.
Anh đưa ngón tay vào sâu hơn, cảm nhận sự co bóp chặt chẽ từ vách thịt mềm mại. Mỗi lần anh xoay ngón tay, nước tình lại tuôn ra nhiều hơn, làm ướt đẫm cả bàn tay anh. Quân Ninh đưa tay lên mũi ngửi một hơi, rồi nhìn cô đầy trêu chọc: "Thơm quá, Ái Ái. Con thực sự rất dâm đãng."
Khả Ái đỏ mặt tía tai, cô vùi đầu vào lồng ngực anh, không dám ngẩng lên. Nhưng Quân Ninh không để cô trốn tránh, anh nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình.
"Nhìn kỹ đây, Ái Ái. Đây là người đàn ông của con."
Nói rồi, anh đột ngột thúc mạnh eo. Cảm giác xé toạc khiến Khả Ái hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt sinh lý trào ra. Quân Ninh khựng lại, anh hôn đi những giọt lệ của cô, kiên nhẫn chờ cô thích ứng.
"Đau... chú ơi... đau quá..." cô nức nở.
"Chịu đựng một chút, sẽ sớm hết thôi." Anh thì thầm, bắt đầu những chuyển động chậm rãi nhưng chắc chắn.
Khi cảm giác đau đớn dần qua đi, thay vào đó là một thứ khoái cảm tê dại bắt đầu lan tỏa. Khả Ái cảm nhận được sự lấp đầy trọn vẹn bên trong mình. Mỗi lần anh đâm sâu vào tận cùng, quy đầu chạm đến cổ tử cung khiến cô rung động đến tận linh hồn. Những tiếng rên rỉ giờ đây đã chuyển thành những âm thanh nũng nịu, khơi gợi thêm bản năng thú tính của Quân Ninh.
Tiếng va chạm giữa hai cơ thể vang lên trầm đục trong căn phòng yên tĩnh. Quân Ninh càng lúc càng mạnh bạo, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành muốn độc chiếm con mồi. Anh xoay người cô lại, bắt cô quỳ trên giường từ phía sau. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy rõ rệt nơi hai người giao hợp, nơi vật cứng rắn của anh đang không ngừng ra vào đóa hoa hồng đỏ hực, làm văng ra những tia nước trắng đục.
"Ái Ái... gọi tên chú đi..." Anh vừa thở dốc vừa ra lệnh.
"A... Quân... Quân Ninh... anh Ninh... ưm..."
Cách gọi "anh Ninh" như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Quân Ninh tăng tốc, những cú thúc mạnh mẽ đến mức khiến cả cơ thể Khả Ái bắn về phía trước. Cô cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão táp của dục vọng, chỉ có thể bám chặt vào tấm ga giường để không bị nhấn chìm.
Đỉnh điểm của cuộc hoan ái đến khi Quân Ninh gầm lên một tiếng, anh thúc mạnh vài cái cuối cùng rồi bắn toàn bộ nguồn tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cô. Khả Ái cũng rùng mình kịch liệt, cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cả người mềm nhũn ra trên đệm.
Trong không gian nồng nặc mùi vị tình dục, Quân Ninh nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, bàn tay vẫn không rời khỏi vùng ngực trần của cô.
"Ái Ái, con chính thức là của chú rồi."
Khả Ái mệt mỏi tựa đầu vào vai anh, trong ánh mắt không hề có sự hối hận, chỉ có sự thỏa mãn và tình yêu đã được đáp lại. Cô không biết rằng, đây mới chỉ là bắt đầu của chuỗi ngày bị giam cầm trong mật ngọt chiếm hữu của người đàn ông này.