Ánh nắng ban mai của thành phố Đại Bắc len lỏi qua khe rèm lụa dày nặng, rọi những vệt sáng vàng nhạt lên tấm ga giường hỗn độn. Khả Ái khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức từ nơi sâu nhất của cơ thể truyền đến khiến cô rên rỉ thành tiếng. Mỗi tấc da thịt trên người cô dường như đều ghi dấu tích của cuộc hoan lạc điên cuồng đêm qua. Những vết hickey đỏ thẫm rải rác từ xương quai xanh xuống đến tận bắp đùi trắng ngần, như những đóa hoa mận nở rộ trên nền tuyết trắng, nhắc nhở cô về sự thật điên rồ rằng cô đã chính thức thuộc về người đàn ông đó.
Cô quay sang bên cạnh, khoảng trống đã lạnh ngắt. Quân Ninh đã rời đi từ sớm, để lại một không gian tĩnh mịch nhưng vẫn nồng nặc mùi hương trầm và dư vị tình dục ám ảnh. Khả Ái nhìn trần nhà, tâm trí lơ lửng giữa sự bàng hoàng và một niềm hạnh phúc tội lỗi. Người chú út luôn dịu dàng, người luôn xoa đầu cô mỗi khi cô làm bài tốt, người luôn đứng từ xa bảo vệ cô khỏi những gã trai hư hỏng ở trường học, giờ đây đã lột bỏ lớp mặt nạ quân tử để lộ ra một linh hồn chiếm hữu đầy tăm tối.
Cánh cửa phòng bật mở, Quân Ninh bước vào với vẻ ngoài chỉnh tề trong bộ vest xám tro sang trọng. Gương mặt anh lạnh lùng, cương nghị như chưa từng trải qua những giây phút mất kiểm soát đêm qua. Nhưng khi ánh mắt anh chạm vào thân hình mảnh mai đang quấn trong chăn của Khả Ái, sự ấm nóng quen thuộc lại bùng lên.
Dậy rồi sao? Anh bước đến cạnh giường, bàn tay thô ráp áp lên trán cô, giọng nói trầm thấp mang theo uy quyền không thể chối từ.
Chú Út, con đau quá. Khả Ái nũng nịu, đôi mắt long lanh chứa đầy hơi nước nhìn anh.
Quân Ninh khẽ nhếch môi, một nụ cười tà mị hiện hữu. Anh không còn vỗ về cô theo kiểu người thân, thay vào đó là bàn tay luồn vào trong chăn, thô bạo bóp lấy một bên ngực đầy đặn của cô. Khả Ái giật mình, tiếng kêu nhỏ thoát ra từ đôi môi sưng mọng.
Đau thì mới nhớ rõ con là người của ai. Từ nay về sau, đừng gọi chú là chú nữa. Quân Ninh gằn giọng, đôi mắt tối sầm lại. Gọi anh Ninh.
Sự biến đổi đột ngột này khiến Khả Ái run rẩy. Người chú út ấm áp trước kia đã biến mất, thay vào đó là một kẻ thống trị thực sự. Anh không cho phép cô có bất kỳ khoảng cách nào, anh muốn xóa sạch ranh giới đạo đức đã từng ngăn cách hai người. Quân Ninh đột ngột kéo phăng tấm chăn ra, để lộ thân thể không mảnh vải che thân của cô gái nhỏ dưới ánh sáng ban ngày. Sự tương phản giữa làn da mịn màng như đậu hũ non và bàn tay to lớn, gân guốc của người đàn ông tạo nên một hình ảnh đầy kích thích.
Anh Ninh, đừng nhìn mà. Cô thẹn thùng co người lại, đôi chân dài trắng nõn khép chặt, nhưng hành động đó chỉ càng làm tăng thêm thú tính trong lòng người đàn ông đối diện.
Quân Ninh không nói một lời, anh bắt đầu tháo thắt lưng da, tiếng khóa kim loại va chạm giòn giã trong không gian tĩnh lặng. Anh muốn cô nhìn thấy sự khao khát của mình, muốn cô hiểu rằng mười tám tuổi không phải là sự tự do, mà là sự bắt đầu của một kiếp giam cầm ngọt ngào. Anh cúi xuống, nâng đôi chân cô lên vai, để lộ đóa hoa hồng nhỏ vẫn còn hơi sưng đỏ và ướt át sau trận mây mưa đêm qua.
Bàn tay anh lần mò xuống vùng trung tâm nhạy cảm, ngón tay dài thô ráp không ngừng miết mạnh lên hạt đậu đỏ nhỏ bé, khiến Khả Ái phải ưỡn người rên rỉ. Anh quan sát từng biểu cảm trên gương mặt cô, từ sự ngượng ngùng đến khi đôi mắt bắt đầu phủ một tầng sương dục vọng.
Nhìn xem, em chảy nước nhiều thế này, chẳng phải là rất muốn anh sao? Quân Ninh thấp giọng thì thầm, ngón tay anh bất ngờ đâm mạnh vào trong vách thịt khép chặt.
Khả Ái nghẹn họng, đầu óc quay cuồng. Sự va chạm trực tiếp giữa ngón tay thô bạo và niêm mạc mềm mại khiến cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô vô thức kẹp chặt lấy tay anh, tiếng rên rỉ nhỏ vụn hòa cùng tiếng thở dốc dồn dập của người đàn ông. Quân Ninh không dừng lại, anh bắt đầu tăng tốc độ luân động, ngón tay anh như chứa lửa nóng, đi đến đâu thiêu cháy tâm trí cô đến đó.
Lúc này, Quân Ninh hoàn toàn cởi bỏ trang phục, để lộ vật khổng lồ đang sưng tấy, gân xanh nổi lên dọc theo thân gậy dài và cứng như thép. Anh không vội vàng xâm nhập, mà dùng đầu nấm nóng hổi cọ xát bên ngoài khe nhỏ ẩm ướt của cô. Sự cọ xát mang tính khiêu khích này khiến Khả Ái phát điên, cô chủ động đưa tay xuống, ôm lấy hông anh, giọng nói khàn đặc vì khát khao.
Anh... cho con... cho em đi.
Quân Ninh cười lạnh, anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Đôi mắt anh như xoáy sâu vào linh hồn cô, bắt cô phải thừa nhận sự dâm đãng đang trỗi dậy.
Muốn anh? Muốn thứ này của anh đâm vào đúng không? Nói đi, em là gì của anh?
Em là người phụ nữ của anh Ninh. Khả Ái nức nở, nước mắt sinh lý chảy dài.
Ngay lập tức, Quân Ninh thúc mạnh eo. Vật cứng rắn to lớn kia xuyên qua lớp nước tình trơn trượt, đâm thẳng vào tận cùng tử cung của cô. Khả Ái hét lên một tiếng, cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến cô vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại. Anh không cho cô thời gian nghỉ ngơi, bắt đầu những cú thúc dồn dập và tàn bạo. Mỗi lần anh rút ra gần hết rồi lại đâm vào hết tầm, quy đầu to lớn va chạm mạnh vào điểm G nhạy cảm nhất, khiến nước tình văng ra tung tóe, thấm đẫm ga giường.
Tiếng va chạm giữa hai cơ thể vang lên trầm đục, hòa cùng tiếng thở hồng hộc của Quân Ninh. Anh như một con thú hoang vừa tìm được con mồi ngon nhất, không ngừng cắn xé và chiếm đoạt. Khả Ái cảm thấy cả người mình như bị vỡ vụn dưới sức nặng và sự thô bạo của anh. Đôi gò bồng đảo của cô lắc lư dữ dội theo từng nhịp thúc, mỗi lần anh cúi xuống cắn mút đầu ngực đều khiến cô co giật kịch liệt.
Quân Ninh xoay người cô lại, bắt cô nằm sấp xuống, nâng cao hông. Từ phía sau, anh nhìn thấy nơi giao hợp giữa hai người đang đỏ rực lên vì ma sát mạnh. Anh không nhân nhượng, một tay bóp chặt lấy eo cô đến mức để lại vết hằn tím tái, tay kia vỗ mạnh vào mông cô một tiếng chát chúa trước khi lại tiếp tục đâm rút điên cuồng.
Ái Ái, em thật thơm, thật chặt. Cả đời này đừng hòng trốn thoát khỏi anh.
Anh Ninh... chậm một chút... em chịu không nổi... a... ưm...
Những tiếng cầu xin của cô chỉ càng khiến ngọn lửa dục vọng trong anh cháy lớn hơn. Quân Ninh cúi xuống, liếm lấy những giọt mồ hôi trên lưng cô, đồng thời đẩy tốc độ lên đến cực hạn. Từng cú thúc mạnh mẽ như muốn đóng đinh cô vào giường. Khả Ái cảm thấy mình đang bay lên đỉnh cao nhất của khoái lạc, trước mắt cô trắng xóa, toàn bộ thần kinh đều tê liệt.
Cuối cùng, sau hàng trăm cú thúc mãnh liệt, Quân Ninh gầm lên một tiếng như dã thú, anh đâm sâu nhất có thể, giữ chặt hông cô và bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cung tử cung của cô. Luồng nước nóng hổi bắn vào khiến Khả Ái run rẩy dữ dội, cô đạt đến đỉnh cao, nước tiểu vô thức rỉ ra hòa cùng nước tình và tinh dịch, tạo thành một mảng hỗn độn dưới thân.
Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng thở dốc của cả hai. Quân Ninh vẫn không rút ra, anh cứ thế để vật to lớn nằm trong cơ thể cô, tận hưởng sự co bóp cuối cùng của vách thịt. Anh hôn lên bờ vai cô, ánh mắt chứa đầy sự thỏa mãn của một kẻ săn mồi vừa chiếm hữu được báu vật.
Mười tám tuổi của Khả Ái, đã bắt đầu như thế đó. Không có quà cáp, không có những lời chúc tụng viển vông, chỉ có sự chiếm hữu thực tế và tàn nhẫn của người đàn ông mang tên Quân Ninh. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác, nơi cô không còn là đóa hồng nhỏ được nâng niu trong lồng kính, mà là nô lệ của tình dục và tình yêu cực đoan của anh.
Anh Ninh, em yêu anh. Cô thì thầm trong cơn mê man.
Quân Ninh siết chặt vòng tay, đôi mắt anh lóe lên tia sáng u tối. Anh không đáp lại bằng lời nói, vì với anh, hành động chiếm hữu thể xác chính là lời bày tỏ sâu sắc nhất. Anh sẽ dùng cả đời này để giam cầm cô trong vòng tay mình, cho dù phải dùng đến những phương thức tàn bạo nhất.
Ngày hôm ấy, thành phố Đại Bắc vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng bên trong dinh thự họ Quân, một cuộc đổi ngôi về danh phận đã diễn ra trong lặng lẽ và đầy mùi vị hoan lạc. Quân Ninh đã chính thức bộc lộ bộ mặt thật của mình – một kẻ cuồng si, một bạo chúa trong tình yêu, và Khả Ái chính là vương quốc duy nhất mà anh muốn ngự trị.