MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Dục VọngChương 4: DẤU VẾT HOAN ÁI VÀ SỰ CHIẾM HỮU CỰC ĐOAN

Lồng Giam Dục Vọng

Chương 4: DẤU VẾT HOAN ÁI VÀ SỰ CHIẾM HỮU CỰC ĐOAN

1,646 từ · ~9 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng rực rỡ của Đại Bắc bắt đầu thiêu đốt mặt kính của những tòa nhà chọc trời, Khả Ái tỉnh dậy trong cơn đau nhức rã rời. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cánh tay rắn chắc như thép nguội siết chặt lấy eo cô, kéo ngược vào lồng ngực vững chãi. Quân Ninh vẫn chưa ngủ dậy hoàn toàn, anh vùi đầu vào mái tóc rối bời của cô, hơi thở nóng rực phả vào sau gáy. Khả Ái nhìn xuống làn da của chính mình và không khỏi kinh hoàng. Từ bả vai xuống đến tận mắt cá chân, không còn một chỗ nào nguyên vẹn. Những vết cắn, vết mút xanh tím rải rác như một bản đồ của sự chiếm hữu điên cuồng.

"Dậy sớm thế làm gì? Nghỉ ngơi đi." Quân Ninh lên tiếng, giọng nói khàn đặc sau một đêm dài phóng túng.

"Con... em phải chuẩn bị hồ sơ nhập học. Anh Ninh, anh buông em ra một chút được không?" Khả Ái lí nhí, cô vẫn chưa hoàn toàn quen với việc gọi người chú mình hằng kính trọng bằng tên mật thiết như vậy.

Quân Ninh không những không buông, mà còn lật người cô lại, ép cô nằm dưới thân mình. Ánh mắt anh tràn đầy sự u tối khi nhìn vào những dấu vết do chính mình tạo ra. Anh đưa ngón tay cái miết mạnh lên một vết hickey đậm màu ngay xương quai xanh của cô, khiến Khả Ái khẽ rùng mình.

"Việc học của em, anh sẽ lo. Còn bây giờ, em chỉ cần lo cho người đàn ông đang ở trước mặt em thôi."

Ánh mắt của Quân Ninh lúc này không hề có sự ấm áp thường ngày, nó mang theo một loại áp lực khiến người ta nghẹt thở. Anh không cho phép cô rời khỏi tầm mắt, cũng không muốn cô bận tâm đến bất cứ điều gì ngoài anh. Quân Ninh thô bạo vén mái tóc cô sang một bên, để lộ chiếc cổ trắng nõn mà anh hằng khao khát. Anh bắt đầu gặm nhấm làn da cô một lần nữa, bàn tay to lớn luồn xuống dưới, mơn trớn đôi gò bồng đảo đang sưng đỏ vì bị dày vò đêm qua.

Khả Ái cảm nhận được sự chiếm hữu cực đoan đang bủa vây lấy mình. Quân Ninh không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn từng hơi thở, từng suy nghĩ của cô đều phải thuộc về anh. Anh nhấc bổng cô lên khỏi giường, đưa cô đến trước tấm gương lớn kịch trần trong phòng ngủ. Trong gương, một cô gái mỏng manh đang hoàn toàn lõa thể, dựa dẫm vào người đàn ông cao lớn phía sau. Sự tương phản giữa nét thanh thuần của cô và vẻ dã tính của anh tạo nên một khung cảnh đầy kích thích.

"Nhìn kỹ vào đây. Nhìn xem trên người em đang mang dấu ấn của ai." Quân Ninh thì thầm, bàn tay anh tách rộng đôi chân cô ra, ép cô nhìn vào nơi giao hợp đang bắt đầu rỉ nước tình giữa hai người.

"Anh Ninh... đừng... xấu hổ quá..." Khả Ái định nhắm mắt lại nhưng anh đã bóp chặt cằm cô, bắt cô phải đối diện với sự thực trần trụi.

"Không có gì phải xấu hổ. Em là của anh, từng tế bào trên người em đều mang tên Quân Ninh."

Nói rồi, anh xoay người cô lại, bắt cô chống tay vào mặt gương lạnh lẽo. Quân Ninh từ phía sau không hề báo trước mà đâm sầm vào. Cảm giác vật cứng rắn nóng hổi lấp đầy nơi chật hẹp khiến Khả Ái hét lên một tiếng, hơi thở nóng hổi của cô làm mờ đi một mảng gương trước mặt. Anh bắt đầu chuyển động dồn dập, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng của sự chiếm hữu tuyệt đối. Mặt gương lạnh lẽo va chạm với làn da nóng bỏng của cô tạo nên một sự kích thích tột cùng.

Quân Ninh không hề có ý định dừng lại hay nhẹ nhàng. Anh muốn khắc ghi vào tâm trí cô rằng, bất kể là ban ngày hay ban đêm, bất kể cô ở đâu, cô vẫn là vật sở hữu của anh. Anh nắm lấy mái tóc cô, kéo ngược ra sau để cô nhìn thấy gương mặt mình đang vặn vẹo vì khoái cảm trong gương. Tiếng va chạm xác thịt chát chúa vang dội trong căn phòng rộng lớn, hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Khả Ái.

"Gọi tên anh. Nói em là của ai!" Quân Ninh gầm lên, eo anh chuyển động nhanh đến mức tạo thành những bóng mờ.

"Em là của anh... của anh Ninh... ưm... sâu quá... anh ơi..." Khả Ái mê man trong khoái lạc, đôi tay cô không ngừng cào cấu lên mặt gương, để lại những vệt dài mờ ảo.

Sự va chạm thể xác lúc này đã vượt xa giới hạn của tình dục thông thường. Đó là sự áp chế, là cách Quân Ninh khẳng định vương quyền của mình trên cơ thể cô gái nhỏ. Anh không cho cô lối thoát, ép cô phải đón nhận từng đợt tấn công mãnh liệt nhất. Từng tế bào trong cơ thể Khả Ái dường như đều bị đốt cháy, cô cảm nhận được dòng nước tình nóng hổi trào ra, làm ướt đẫm cả đùi trong và chảy xuống sàn đá cẩm thạch.

Quân Ninh càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn. Anh lật cô lại, bắt cô ôm lấy cổ mình trong khi đôi chân quấn chặt lấy hông anh. Anh vừa di chuyển quanh phòng vừa không ngừng thúc vào bên trong cô. Cảm giác treo lơ lửng và sự xâm nhập sâu hoắm khiến Khả Ái không ngừng run rẩy. Cô cảm thấy mình như một đóa hoa bị vùi dập trong bão tố, chỉ có thể bám víu lấy người đàn ông duy nhất có thể cứu rỗi hoặc nhấn chìm mình.

Khi đến gần chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đắt tiền, Quân Ninh đặt cô nằm xuống đống giấy tờ hồ sơ. Anh thô bạo gạt phăng mọi thứ xuống đất, rồi đẩy đôi chân cô lên cao đến mức chạm vào ngực. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy rõ rệt nơi vật nam tính của mình đang ra vào một cách tàn nhẫn trong đóa hoa hồng đỏ hực, sưng tấy.

"Nhìn xem em bị anh chơi đến mức này rồi. Ái Ái, em sinh ra là để cho anh giày vò." Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự tàn nhẫn đầy mê hoặc.

Anh bắt đầu những cú thúc cuối cùng với tốc độ kinh hoàng. Khả Ái cảm thấy tâm trí mình nổ tung, cô co giật kịch liệt, đôi chân siết chặt lấy lưng anh như muốn hòa làm một. Đỉnh điểm đến khi Quân Ninh gầm lên một tiếng thỏa mãn, anh bắn toàn bộ luồng tinh dịch đặc sệt và nóng bỏng vào sâu trong cung tử cung của cô. Khả Ái đạt đến cực hạn, cô ngả đầu ra sau, miệng há hốc nhưng không phát ra được tiếng nào, toàn bộ cơ thể tê liệt trong khoái cảm cực độ.

Sau khi cơn bão qua đi, Quân Ninh vẫn không buông cô ra ngay. Anh cúi xuống, liếm láp những giọt mồ hôi trên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu cực đoan.

"Từ hôm nay, em không được đi đâu mà không có sự cho phép của anh. Những dấu vết này," anh chạm vào các vết bầm trên người cô, "là lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào dám nhìn ngó em. Em hiểu chứ?"

Khả Ái chỉ có thể gật đầu yếu ớt, cô rúc vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này. Cô nhận ra rằng, sự biến đổi của Quân Ninh không phải là nhất thời, mà là bản chất thật sự của anh đã bị kìm nén quá lâu. Anh không còn là người chú út che chở cho cô nữa, anh là một vị thần cai quản, một kẻ bạo chúa đã chiếm lĩnh hoàn toàn linh hồn và thể xác cô.

Sự chiếm hữu của anh tàn nhẫn đến mức khiến cô vừa sợ hãi lại vừa đắm say. Khả Ái biết mình đã lún quá sâu vào vũng lầy này. Những dấu vết hoan ái trên cơ thể cô không chỉ là bằng chứng của một đêm cuồng nhiệt, mà là những sợi dây xích vô hình trói buộc cô vào cuộc đời của Quân Ninh mãi mãi. Tại thành phố Đại Bắc rực rỡ này, cô chính là bí mật được giấu kín nhất, là báu vật bị giam cầm trong mật ngọt của sự dục vọng không hồi kết.

Quân Ninh bế cô quay lại giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống như thể cô là món đồ sứ dễ vỡ, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi vùng tư mật đang rỉ ra hỗn hợp tinh dịch và nước tình của cả hai. Anh đưa tay quẹt đi một chút rồi đưa lên miệng nhấm nháp, khiến Khả Ái đỏ mặt tía tai.

"Thật ngọt. Anh muốn ăn em cả đời."

Câu nói đó không phải là một lời hứa hẹn lãng mạn, đó là một lời tuyên án. Và Khả Ái, người thiếu nữ vừa bước sang tuổi mười tám, đã sẵn sàng để thụ án trong ngục tù tình ái của anh cho đến hơi thở cuối cùng. Những dấu vết hoan ái ấy, qua thời gian sẽ mờ đi, nhưng sự chiếm hữu của Quân Ninh thì chỉ càng thêm đậm sâu và điên cuồng hơn theo từng ngày họ bên nhau.