Sau màn hoan ái kịch liệt bên mặt gương và bàn làm việc, Khả Ái tưởng chừng như sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt. Cơ thể cô mỏi nhừ, đôi chân vẫn còn run rẩy mỗi khi chạm xuống mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Thế nhưng, đối với một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn và mang trong mình bản năng chiếm hữu tột độ như Quân Ninh, bấy nhiêu đó dường như vẫn chưa đủ để lấp đầy hố sâu dục vọng đã bị kìm nén suốt hai năm ròng rã.
Quân Ninh bế thắt ngang hông Khả Ái, đưa cô vào phòng tắm rộng lớn của căn penthouse. Căn phòng được lát đá quý, với bồn tắm sục cỡ đại và hệ thống vòi sen âm tường hiện đại. Ánh sáng từ cửa sổ sát đất của phòng tắm phản chiếu sự xa hoa của thành phố Đại Bắc, nhưng lúc này, trong mắt Quân Ninh chỉ có duy nhất đóa hồng nhỏ đang rũ xuống trong tay anh.
"Anh Ninh, để em tự rửa... em mệt lắm rồi."
Khả Ái khẽ van nài, giọng nói khàn khàn vì đã rên rỉ quá nhiều. Thế nhưng, Quân Ninh chỉ đáp lại bằng một cái nhìn thâm trầm, bàn tay anh siết nhẹ vào mông cô như một lời cảnh báo thầm lặng. Anh đặt cô ngồi lên bệ đá cao của bồn rửa mặt, đối diện với chiếc gương lớn khác. Quân Ninh vặn vòi sen, dòng nước ấm bắt đầu tuôn rơi, tạo nên một làn sương mờ ảo vây quanh cả hai.
Anh cầm lấy vòi xịt cầm tay, nhẹ nhàng đưa dòng nước ấm áp gột rửa những dấu vết hỗn độn giữa hai đùi cô. Tinh dịch đục ngầu hòa cùng nước tình rỉ ra từ cửa mình sưng đỏ của Khả Ái bị dòng nước cuốn trôi, nhưng cảm giác nhột nhạt và ấm nóng khiến cô không tự chủ được mà kẹp chặt chân lại.
"Đừng che giấu, Ái Ái. Anh muốn thấy mọi thứ của em."
Quân Ninh dùng tay tách rộng đôi chân cô ra, ngón tay anh chậm rãi thâm nhập vào bên trong để giúp cô làm sạch. Thế nhưng, khi xúc cảm mềm mại và chặt chẽ vây lấy ngón tay, ánh mắt anh lại một lần nữa biến đổi. Sự biến đổi từ sự quan tâm sang một nỗi thèm khát nguyên thủy. Anh bắt đầu xoay nhẹ ngón tay, ma sát vào vách thịt nhạy cảm khiến Khả Ái vô thức ưỡn ngực, đầu dựa vào vai anh thở dốc.
Dưới làn nước xối xả, Quân Ninh cởi bỏ chút vải vóc cuối cùng còn vướng víu trên người. Anh bước vào dưới vòi sen cùng cô, để dòng nước dội thẳng lên tấm lưng cơ bắp. Anh ép sát cơ thể mình vào cô, để "vật khổng lồ" đã sớm ngóc đầu dậy cọ xát trực tiếp vào bụng dưới của Khả Ái. Sự tương phản giữa làn da trắng nõn nà của thiếu nữ và làn da rám nắng, săn chắc của người đàn ông trưởng thành dưới những giọt nước đọng lại tạo nên một hình thái dục vọng cực kỳ nghệ thuật.
Quân Ninh nâng một chân cô lên, đặt lên bệ đá, tạo ra một tư thế mở rộng hoàn toàn. Anh không vội vã xâm nhập ngay, mà dùng sữa tắm hương gỗ trầm hương xoa đều lên khắp người cô. Những bọt xà phòng trắng xóa mịn màng bao phủ lấy đôi gò bồng đảo phập phồng, Quân Ninh dùng lòng bàn tay xoa nắn chúng theo vòng tròn, đôi khi lại dùng ngón cái miết mạnh vào đỉnh hồng đang dựng đứng vì lạnh và vì kích thích.
"A... anh Ninh... đừng trêu chọc em nữa... khó chịu lắm..."
Tiếng rên rỉ của Khả Ái bị tiếng nước át đi phần nào, nhưng lại lọt vào tai Quân Ninh một cách rõ nét nhất. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực cô, mút mát thật mạnh qua lớp bọt xà phòng, vị đắng nhẹ của sữa tắm hòa cùng vị ngọt đặc trưng của da thịt cô khiến anh càng thêm hưng phấn. Bàn tay còn lại của anh mò mẫm xuống dưới, tìm kiếm đóa hoa đã sớm vì sự trêu chọc mà tiết ra dịch thủy trơn trượt.
Quân Ninh đột ngột xoay người Khả Ái lại, ép cô đối mặt với bức tường đá lạnh lẽo của phòng tắm. Anh nắm lấy hai tay cô, bắt cô chống cao lên tường, trong khi hông cô bị anh kéo lùi về phía sau, tạo nên một độ cong đầy khiêu gợi. Dòng nước từ vòi sen phía trên xối thẳng xuống lưng hai người, làm mờ đi tầm nhìn nhưng lại làm tăng thêm sự nhạy cảm của các giác quan khác.
"Nhìn xem, em lại muốn anh rồi. Chỗ này vừa mới được rửa sạch đã lại ướt rồi này."
Quân Ninh khàn giọng nói, rồi không báo trước, anh nắm lấy vật nam tính đang sưng tấy đến cực hạn của mình, đâm mạnh một phát vào sâu tận cùng.
"A!"
Khả Ái hét lên, âm thanh vang vọng trong phòng tắm kín mít. Sự xâm nhập dưới nước có chút khó khăn ban đầu vì nước làm trôi đi độ trơn tự nhiên, nhưng chính sự ma sát khô khốc ban đầu ấy lại tạo nên một cảm giác kích thích đau đớn đến rợn người. Quân Ninh không dừng lại, anh bắt đầu những cú thúc đầy nội lực. Tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên đều đặn hòa cùng tiếng nước dội.
Mỗi lần anh thúc vào, cơ thể mỏng manh của Khả Ái lại bị đẩy sát vào tường đá lạnh lẽo, rồi lại bị kéo ngược về phía lồng ngực nóng rực của anh. Sự luân chuyển giữa nóng và lạnh, giữa cứng và mềm khiến Khả Ái hoàn toàn phát điên. Cô không còn sức để phản kháng, chỉ có thể nương theo nhịp độ của anh mà phát ra những tiếng kêu đứt quãng.
"Anh Ninh... chậm... sâu quá... em sẽ hỏng mất..."
"Sẽ không hỏng. Anh sẽ khiến em chỉ biết đến anh, ngay cả trong giấc ngủ cũng phải rên rỉ tên anh."
Quân Ninh dường như muốn trút bỏ toàn bộ sức lực vào lần hoan ái này. Anh nhấc bổng cô lên, để cô hoàn toàn không có điểm tựa, chỉ có thể bám chặt vào cổ anh và dựa vào sự liên kết giữa hai vùng kín. Anh vừa đi vừa thúc, mỗi bước đi là một lần quy đầu đâm mạnh vào cổ tử cung. Khả Ái cảm thấy tâm trí mình trắng xóa, khoái cảm từ nơi giao hợp truyền thẳng lên não bộ, khiến cô chỉ biết co giật và rên rỉ theo bản năng.
Anh đưa cô đến dưới vòi sen xối mạnh nhất, để nước tràn vào miệng, vào mắt cả hai. Trong làn hơi nước mờ ảo, Quân Ninh như một vị thần chiến tranh đang chinh phục lãnh thổ của mình. Anh tăng tốc, những cú thúc dồn dập như gõ trống trận, khiến Khả Ái chỉ còn biết gục đầu vào vai anh, đôi tay cào cấu lên tấm lưng rộng lớn để lại những vết đỏ dài.
Nước tình và tinh dịch chưa kịp khô của trận chiến trước đó hòa cùng nước vòi sen chảy dài xuống chân hai người. Quân Ninh cảm nhận được vách thịt bên trong Khả Ái đang co bóp kịch liệt, một dấu hiệu cho thấy cô đã đến giới hạn. Anh không kìm nén nữa, gầm lên một tiếng đầy nam tính, đâm sâu ba cái cuối cùng như muốn khảm cô vào người mình, rồi bắn ra luồng tinh hoa nóng hổi.
Khả Ái rùng mình liên tục, cả người mềm nhũn như không xương, nếu không có vòng tay của Quân Ninh siết chặt, chắc chắn cô đã ngã quỵ xuống sàn. Dòng nước ấm vẫn tiếp tục dội xuống, gột rửa đi sự hoang dại nhưng không thể xóa nhòa đi sự chiếm hữu nồng đậm đang hiện hữu.
Quân Ninh tắt nước, phòng tắm đột ngột trở nên yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của anh và tiếng nức nở yếu ớt của cô gái nhỏ. Anh dùng khăn tắm lớn bọc kín cô lại, bế cô ra ngoài, nhưng ánh mắt anh khi nhìn vào đôi môi sưng mọng và ánh mắt lờ đờ vì khoái cảm của cô vẫn chứa đựng một tia dục vọng chưa hề tắt hẳn.
Sáng hôm ấy, tại thành phố Đại Bắc, có một vị chủ tịch đã bỏ lỡ cuộc họp quan trọng đầu ngày. Đối với Quân Ninh, không có bản hợp đồng tỷ đô nào giá trị bằng việc nhìn thấy đóa hồng của mình nở rộ dưới sự tưới nhuần của anh. Dục vọng của anh dành cho cô là một cơn nghiện không có thuốc chữa, một hành trình dài mà anh nguyện ý dùng cả đời để khám phá, không biết mệt mỏi, không có điểm dừng.
Anh đặt cô xuống giường, dịu dàng hôn lên trán cô, nhưng lời nói lại mang theo sự chiếm đoạt đến rợn người:
"Ngủ đi, chiều nay anh lại muốn em."
Khả Ái nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ trong sự bao bọc của mùi trầm hương quen thuộc, hoàn toàn không biết rằng cuộc đời bình lặng của mình đã vĩnh viễn kết thúc, nhường chỗ cho những ngày tháng bị giam cầm trong mật ngọt dục vọng của người đàn ông mang tên Quân Ninh.