Căn phòng ngủ sau buổi sáng cuồng nhiệt trong phòng tắm chìm vào một sự tĩnh lặng đầy ám muội. Khả Ái nằm cuộn tròn trong lớp chăn lụa mềm mại, hơi thở dần ổn định nhưng dư chấn của những đợt va chạm xác thịt vẫn còn chạy dọc sống lưng. Quân Ninh không rời đi ngay như mọi khi, anh ngồi tựa lưng vào thành giường, lồng ngực trần vững chãi với vài vết cào đỏ mảnh khảnh của cô gái nhỏ vẫn còn rướm máu. Anh chậm rãi châm một điếu thuốc, làn khói xám nhạt bay lơ lửng, bao phủ lấy gương mặt cương nghị đang đắm chìm trong suy tư.
Khả Ái khẽ mở mắt, nhìn bóng lưng rộng lớn của người đàn ông đã chiếm trọn cơ thể và linh hồn mình. Cô nhớ về những ngày đầu tiên đến Đại Bắc, về người chú út luôn giữ khoảng cách mực thước nhưng lại chu đáo đến từng chi tiết nhỏ. Khi ấy, cô chỉ là một nữ sinh mười sáu tuổi ngây ngô, còn anh là vị thần cao cao tại thượng. Tình cảm ấy nảy mầm từ những lần anh thức đêm cùng cô ôn thi, từ những chiếc áo khoác anh đắp lên vai cô giữa mùa đông lạnh giá của Đại Bắc. Cô đã yêu anh từ lâu, yêu đến mức đau đớn, yêu đến mức sẵn sàng dâng hiến tất cả ngay cả khi biết điều đó có thể là sai trái.
"Anh Ninh."
Khả Ái lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự run rẩy. Quân Ninh dập tắt điếu thuốc, xoay người lại nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn sắc lạnh và đầy chiếm hữu như cũ, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một tia tò mò.
"Em có chuyện muốn nói sao?"
Khả Ái ngồi dậy, mặc kệ tấm chăn tuột xuống để lộ bờ vai trần đầy những dấu ấn hoan lạc. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của anh, dồn hết can đảm để thốt ra những lời đã chôn giấu suốt hai năm qua.
"Anh nghĩ rằng anh đã cưỡng đoạt em, anh nghĩ rằng em sợ hãi anh sao? Không phải đâu. Em đã thích anh từ năm mười sáu tuổi. Đêm đó, và cả sáng nay... không phải vì em không thể phản kháng, mà là vì em tình nguyện. Em yêu anh, Quân Ninh. Không phải tình yêu dành cho một người chú, mà là tình yêu của một người phụ nữ dành cho người đàn ông của mình."
Cả căn phòng dường như đóng băng sau lời thú nhận ấy. Quân Ninh sững sờ, đôi đồng tử co rụt lại. Anh vốn tưởng rằng mình đang giam cầm một chú chim nhỏ không có sức phản kháng, đang dùng quyền lực và sự thô bạo để ép buộc cô vào khuôn khổ tình ái của mình. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc con mồi nhỏ bé này lại vốn dĩ đã tự nguyện bước vào chiếc lồng mà anh dựng lên.
Sự thật này không khiến Quân Ninh trở nên dịu dàng hơn, ngược lại, nó thổi bùng ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ trong lòng anh lên một tầng cao mới. Nếu cô đã yêu anh, vậy thì anh không cần phải kiềm chế bất cứ điều gì nữa. Anh sẽ nghiền nát cô, sẽ khảm cô vào máu thịt mình một cách triệt để nhất.
Quân Ninh đột ngột đổ người tới, ép cô ngã nhào xuống nệm. Bàn tay to lớn siết chặt lấy hai cổ tay cô, cố định trên đỉnh đầu. Anh nhìn cô trân trân, hơi thở nóng hổi hòa quyện vào nhau.
"Em nói lại lần nữa xem? Em yêu anh từ khi nào?"
"Từ ngày đầu tiên anh đón em ở ga tàu Đại Bắc. Ánh mắt anh lúc đó... em đã biết mình không thể thoát khỏi anh rồi."
Khả Ái vừa nói vừa chủ động vươn người hôn lên cằm anh, đôi môi nhỏ nhắn lướt qua làn da thô rạp, đầy khiêu khích. Hành động chủ động này như một liều thuốc kích thích cực mạnh khiến Quân Ninh mất đi sợi dây lý trí cuối cùng. Anh thô bạo xé toạc lớp chăn đang che chắn thân thể cô, một lần nữa phơi bày vẻ đẹp xuân thì rực rỡ dưới ánh nắng vàng vọt.
"Nếu đã vậy, anh sẽ không nương tay nữa. Ái Ái, em là người phụ nữ dâm đãng nhất mà anh từng thấy. Yêu anh sao? Vậy thì hãy dùng cơ thể này để chứng minh điều đó đi."
Quân Ninh cúi xuống, nụ hôn của anh lần này không còn mang sự áp chế đơn thuần mà là sự hòa quyện của khao khát điên cuồng. Anh mút mát chiếc lưỡi nhỏ của cô, quấn quýt không rời, bàn tay còn lại không ngừng xoa nắn đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Anh dùng lực rất mạnh, như muốn nhào nặn cô thành hình dạng mà mình mong muốn.
Anh tách rộng đôi chân cô, tư thế này khiến vùng tư mật nhạy cảm hoàn toàn lộ ra trước mắt. Quân Ninh không vội vã thâm nhập bằng vật nam tính, anh dùng lưỡi mình bắt đầu tấn công vào đóa hoa hồng nhỏ. Cảm giác ẩm ướt, nóng bỏng từ đầu lưỡi của người đàn ông trưởng thành khiến Khả Ái run rẩy dữ dội. Cô cong người lên, những tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra:
"A... anh Ninh... chỗ đó... đừng... ưm..."
Quân Ninh phớt lờ lời cầu xin, anh càng thêm ra sức liếm láp hạt đậu đỏ nhỏ bé, mút mát cánh hoa mềm mại cho đến khi nước tình trào ra như suối. Anh muốn cô phải đạt đến đỉnh cao chỉ bằng sự trêu chọc này. Khi cảm thấy cơ thể cô co giật kịch liệt, anh mới ngẩng đầu lên, khóe môi còn dính chút nước tình lấp lánh, nhìn cô đầy tà mị.
"Em nhìn xem, em yêu anh đến mức chỗ này chảy nước không ngừng rồi này."
Nói rồi, anh xoay người cô lại, bắt cô nằm sấp, hông nâng cao một cách đầy sỉ nhục nhưng lại vô cùng kích thích. Quân Ninh nắm lấy vật khổng lồ đang sưng tấy đến mức tím tái của mình, không hề có màn dạo đầu tiếp theo, anh đâm thẳng từ phía sau vào sâu tận cùng.
"Ưm...!"
Khả Ái nghẹn họng, cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô cảm thấy như mình bị xuyên thấu. Quân Ninh không cho cô thời gian thích ứng, anh bắt đầu những cú thúc điên cuồng. Mỗi lần anh ra vào đều mang theo âm thanh va chạm chát chúa giữa vùng mông căng tròn của cô và hạ thân rắn chắc của anh. Tiếng thịt va chạm hòa cùng tiếng rên rỉ nức nở của Khả Ái tạo nên một bản nhạc hoang dại.
Ở tư thế này, anh có thể đâm sâu hơn bao giờ hết. Quy đầu to lớn không ngừng va đập mạnh vào cổ tử cung, tạo nên những đợt sóng khoái lạc đánh thẳng vào đại não của thiếu nữ. Khả Ái cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão. Cô vùi mặt vào gối, đôi tay cào nát tấm ga giường sang trọng.
"Nói đi! Em yêu ai?" Quân Ninh vừa thúc mạnh vừa gầm lên bên tai cô.
"Yêu... yêu anh Ninh... em yêu anh... a... mạnh nữa đi... đâm em đi..."
Lời nói của Khả Ái như tiếp thêm sức mạnh cho con thú dữ trong người Quân Ninh. Anh nắm lấy hai bả vai cô, kéo ngược ra sau để tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, đồng thời eo anh chuyển động với tốc độ kinh hoàng. Từng cú thúc mạnh đến mức khiến cả người Khả Ái bị đẩy về phía trước, rồi lại bị anh kéo về. Nước tình văng tung tóe lên đùi hai người, tạo nên một khung cảnh hỗn độn và đầy tính dục.
Sự va chạm xác thịt lúc này mang theo một ý nghĩa khác. Đó không còn là sự cưỡng đoạt, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn đã thầm kín thuộc về nhau từ lâu. Quân Ninh cảm thấy vách thịt của cô đang co bóp điên cuồng, như muốn hút lấy toàn bộ tinh hoa của anh. Anh cúi xuống cắn mạnh vào sau gáy cô, để lại một dấu răng rướm máu, như một cách đánh dấu lãnh thổ vĩnh viễn.
Khi khoái cảm dâng trào đến mức không thể kiểm soát, Quân Ninh xoay người cô lại một lần nữa, nhấc bổng hai chân cô lên cao. Anh đâm sâu vài cái cuối cùng, mỗi lần đều chạm đến giới hạn chịu đựng của Khả Ái. Cô co giật liên tục, đôi mắt trợn ngược vì quá sướng, nước tiểu vô thức rỉ ra cùng với nước tình tạo thành một mảng ẩm ướt lớn dưới thân.
Quân Ninh gầm lên một tiếng thỏa mãn, bắn toàn bộ luồng tinh dịch đặc quánh và nóng hổi vào sâu bên trong tử cung của cô. Anh giữ nguyên tư thế đó, để vật nam tính nằm sâu trong cơ thể cô, tận hưởng sự run rẩy của người phụ nữ mình yêu.
Khả Ái nằm đó, hơi thở đứt quãng, toàn thân đẫm mồ hôi. Cô nhìn Quân Ninh, trong ánh mắt không còn sự e dè mà là một tình yêu cháy bỏng. Quân Ninh cúi xuống, hôn lên môi cô một cách nâng niu nhưng lời nói vẫn đầy sự chiếm hữu:
"Nếu đã yêu anh, vậy thì em hãy chuẩn bị tinh thần đi. Cả đời này, trừ trên giường của anh ra, em đừng hòng xuất hiện ở bất cứ nơi nào khác."
Khả Ái mỉm cười yếu ớt, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Cô biết, lời thú nhận ngày hôm nay đã chính thức biến cô từ một người cháu gái thành một món đồ chơi, một người tình, và là mạng sống của Quân Ninh. Tại Đại Bắc phồn hoa này, tình yêu của họ có thể bị coi là cấm kỵ, nhưng với họ, sự va chạm của da thịt và sự giao thoa của linh hồn chính là chân lý duy nhất.
Quân Ninh nhìn đóa hồng nhỏ đang nằm trọn trong vòng tay mình, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Anh sẽ dùng quyền lực của mình để che chở cô, và dùng dục vọng của mình để giam cầm cô. Mối quan hệ này, từ nay về sau, sẽ chỉ có sự chiếm hữu cực đoan và những đêm dài triền miên trong hoan lạc.