Sau lời thú nhận chấn động về tình cảm thầm kín, bầu không khí giữa Quân Ninh và Khả Ái không hề trở nên lãng mạn theo cách thông thường. Ngược lại, sự tự nguyện của cô như một loại chất xúc tác khiến bản tính kiểm soát của người đàn ông quyền lực nhất Đại Bắc bộc lộ một cách triệt để và cực đoan hơn bao giờ hết. Quân Ninh không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn thiết lập một trật tự mà trong đó Khả Ái hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài, chỉ tồn tại như một tạo vật dành riêng cho anh.
Sáng sớm hôm đó, Quân Ninh không đi làm ngay. Anh ngồi ở bàn ăn dài trong phòng bếp sang trọng, trên tay cầm một bản danh sách được in ấn chỉn chu. Khả Ái bước đến, cô mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng rộng thùng thình của anh, đôi chân trần trắng nõn vẫn còn hằn lên những vết đỏ mờ mờ. Cô định ngồi xuống ghế đối diện nhưng Quân Ninh đã đưa tay ra, ra lệnh bằng một ánh mắt trầm mặc. Cô hiểu ý, liền bước đến và ngồi gọn vào lòng anh.
"Ái Ái, vì em đã nói em yêu anh, nên anh nghĩ chúng ta cần có những quy tắc mới để duy trì mối quan hệ này. Em đã trưởng thành, nhưng trong mắt anh, em vẫn quá ngây thơ để đối phó với những gã đàn ông ngoài kia."
Quân Ninh vừa nói vừa dùng ngón tay thon dài mơn trớn vành tai cô. Khả Ái hơi rùng mình, cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Anh bắt đầu đọc những quy tắc mà anh đã đặt ra. Đầu tiên, mọi trang phục cô mặc ra ngoài phải được anh duyệt qua, tuyệt đối không được hở hang hay quá ngắn. Thứ hai, giờ giới nghiêm là sáu giờ tối, bất kể lý do gì. Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất, cô không được phép kết giao thân thiết với bất kỳ người khác giới nào.
"Anh Ninh, như vậy có quá khắt khe không? Em còn phải đi học, còn bạn bè..."
Khả Ái vừa dứt lời, bàn tay của Quân Ninh đã siết chặt lấy eo cô, khiến cô khẽ thốt lên vì đau. Anh nâng cằm cô lên, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ khóa chặt lấy ánh nhìn của cô.
"Bạn bè? Em chỉ cần anh là đủ. Nếu em không chấp hành được, anh sẽ giam em ở ngay trong dinh thự này, cả đời cũng đừng hòng bước ra ngoài một bước."
Sự đe dọa trong giọng nói của anh không hề là lời nói suông. Khả Ái cảm nhận được sự chiếm hữu này đã vượt xa mức bình thường, nó là một loại bệnh lý, một sự cuồng si điên rồ. Tuy nhiên, sâu trong thâm tâm, sự phục tùng này lại mang đến cho cô một loại khoái cảm kỳ lạ. Cô thích cảm giác mình là trung tâm duy nhất trong thế giới của anh.
Để củng cố những quy tắc này, Quân Ninh quyết định dạy cho cô một bài học về sự vâng lời ngay tại bàn ăn. Anh gạt phăng bộ đồ ăn bằng sứ đắt tiền xuống sàn nhà, tạo nên những tiếng đổ vỡ chát chúa vang vọng khắp gian bếp. Anh đặt cô nằm ngửa lên mặt bàn bằng đá cẩm thạch lạnh ngắt, trong khi chiếc áo sơ mi lụa bị kéo lên đến tận ngực.
"Quy tắc cuối cùng: Khi anh muốn, em phải đáp ứng. Bất kể ở đâu, bất kể lúc nào."
Ánh nắng ban mai phản chiếu lên mặt bàn đá, làm nổi bật làn da trắng sứ của Khả Ái. Sự tương phản giữa hơi lạnh của đá và sự nóng bỏng từ bàn tay Quân Ninh khiến cô rùng mình liên tục. Anh không cởi bỏ quần áo của mình hoàn toàn, chỉ nới lỏng thắt lưng, để vật nam tính đã sớm cương cứng bật ra ngoài.
Quân Ninh cầm lấy một hũ mật ong trên bàn, anh chậm rãi rót dòng mật vàng óng ả lên đôi gò bồng đảo đang phập phồng của cô. Cảm giác dính dớp, ấm nóng lan tỏa khiến Khả Ái phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Anh cúi xuống, dùng lưỡi liếm sạch lớp mật ong trên da thịt cô, đôi khi lại dùng răng day nghiến đỉnh hồng đã dựng đứng vì kích thích.
"Anh... anh Ninh... ưm... nhột quá..."
Quân Ninh không dừng lại ở đó, anh tiếp tục rót mật ong xuống vùng bụng phẳng lì rồi đến khe nhỏ nhạy cảm đang khép chặt giữa hai đùi. Dòng mật ngọt ngào chảy vào bên trong, hòa cùng dịch tình tiết ra vì hưng phấn tạo nên một hỗn hợp đặc quánh và trơn trợt. Anh dùng ngón tay thâm nhập vào bên trong, quấy đảo lớp mật ong ấy, tạo ra những âm thanh nước nhóp nháp đầy dâm mỹ.
"Nói đi, quy tắc thứ nhất là gì?"
Quân Ninh vừa hỏi vừa đâm ngón tay vào thật sâu, rồi đột ngột rút ra, khiến Khả Ái hụt hẫng hừ nhẹ.
"Là... mặc đồ phải... phải để anh duyệt... a... nhẹ thôi anh..."
Quân Ninh cười lạnh, anh cầm lấy hai chân cô, kéo sát về phía mình rồi bất ngờ thúc mạnh vật cứng rắn vào tận cùng tử cung. Khả Ái hét lên một tiếng, đôi tay bấu chặt vào mép bàn đá lạnh lẽo. Sự xâm nhập đột ngột mang theo lớp mật ong làm tăng thêm độ ma sát và cảm giác nóng bỏng rợn người.
Mỗi cú thúc của Quân Ninh đều mang theo sự răn đe và chiếm đoạt. Anh không hề nhẹ nhàng, eo anh chuyển động liên tục với tốc độ kinh hồn, khiến cả cơ thể Khả Ái nảy lên trên mặt bàn. Tiếng thịt va chạm hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào tạo nên một bầu không khí hoang dại ngay giữa gian bếp sang trọng. Quân Ninh nhìn vào gương mặt đang vặn vẹo vì khoái lạc của cô, trong lòng dâng lên sự thỏa mãn tột độ.
"Em phải nhớ kỹ, mỗi khi em định trái lời anh, anh sẽ dùng cách này để trừng phạt em. Cơ thể này là của anh, từng giọt nước tình này cũng là của anh."
Anh nắm lấy đôi chân cô, gác lên vai mình để có thể đâm sâu hơn nữa. Quy đầu to lớn liên tục va chạm mạnh vào cổ tử cung, tạo nên những đợt sóng điện tê dại chạy dọc sống lưng Khả Ái. Cô cảm thấy mình như đang tan chảy dưới sự thô bạo của anh. Mật ong dính trên người hai người lúc này trở thành chất bôi trơn hoàn hảo, mỗi lần anh rút ra đều kéo theo những sợi tơ trong suốt đầy dâm đãng.
Khả Ái không thể suy nghĩ được gì nữa, cô chỉ biết nương theo nhịp độ của anh. Cô bắt đầu chủ động co bóp vách thịt, hút chặt lấy vật nam tính đang hoành hành bên trong mình. Sự chủ động này khiến Quân Ninh càng thêm phát điên, anh bóp chặt lấy một bên ngực cô đến mức để lại vết hằn tím đỏ, đồng thời tăng tốc độ thúc eo đến cực hạn.
Căn phòng bếp tràn ngập mùi hương của mật ong hòa quyện với mùi vị tình dục nồng đậm. Quân Ninh gầm lên một tiếng đầy nam tính, anh đâm mạnh ba cái cuối cùng, sâu đến mức Khả Ái cảm thấy như anh muốn khảm vào tận xương tủy mình. Anh bắn toàn bộ tinh hoa nóng hổi vào sâu bên trong, hòa cùng lớp mật ong ngọt lịm đang tồn tại trong tử cung cô.
Khả Ái co giật liên tục, đôi mắt lờ đờ vì khoái cảm quá độ. Cô nằm rũ rượi trên bàn, hơi thở đứt quãng. Quân Ninh vẫn không rút ra ngay, anh cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô, giọng nói tràn đầy quyền lực:
"Quy tắc cuối cùng, em đã nhớ rõ chưa?"
"Em... em nhớ rồi... em chỉ thuộc về anh Ninh..."
Khả Ái thều thào đáp, cô biết mình đã hoàn toàn bị thu phục. Quân Ninh rút vật nam tính ra, mang theo một lượng lớn hỗn hợp tinh dịch và mật ong tràn ra ngoài, chảy dọc xuống bắp đùi trắng nõn của cô. Anh lấy một chiếc khăn ấm, chậm rãi lau chùi cho cô như lau chùi một báu vật vừa được tôi luyện qua lửa.
Sự dịu dàng sau cơn bão này còn khiến Khả Ái sợ hãi hơn cả sự thô bạo lúc trước. Quân Ninh là một kẻ có thể vừa khiến cô đau đớn tột cùng, lại vừa có thể nâng niu cô lên tận trời xanh. Anh chính là bạo chúa, là thần linh, và là tất cả những gì cô có tại Đại Bắc này.
Kết thúc buổi sáng "dạy dỗ", Quân Ninh giúp cô mặc lại quần áo, hôn nhẹ lên trán cô trước khi rời đến công ty. Khả Ái ngồi lại trong gian bếp, nhìn đống đổ vỡ dưới sàn, trong lòng dâng lên một cảm giác định mệnh không thể trốn thoát. Những quy tắc của Quân Ninh giống như một chiếc lồng bằng vàng, và cô chính là chú chim nhỏ đang dần yêu thích sự giam cầm ấy.
Ngày hôm nay, thành phố Đại Bắc chứng kiến sự trỗi dậy của một tình yêu mang tính độc chiếm tuyệt đối. Quân Ninh đã đặt ra luật lệ, và Khả Ái chính là người thực thi. Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự ngọt ngào này chính là sự tự do vĩnh viễn của cô gái nhỏ.