MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 15

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 15

819 từ · ~5 phút đọc

Những ngày đầu tiên tại biệt thự ngoại ô là một chuỗi những cơn hoảng loạn kéo dài đối với Tô Diên. Cô không ngừng tìm kiếm lối thoát, dùng móng tay cào cấu vào những lớp kính cường lực và gào thét đến lạc giọng mỗi khi Thẩm Ngôn Thăng rời khỏi phòng. Sự phản kháng quyết liệt của cô không làm anh tức giận, nhưng nó khiến anh cảm thấy phiền lòng vì "vật mẫu" của mình đang dần héo mòn và mất kiểm soát. Để bảo đảm cô luôn trong trạng thái ổn định và quan trọng hơn là để cô luôn hiện diện trong vòng tay anh mà không có sự tranh đấu, Thẩm Ngôn Thăng quyết định can thiệp bằng phương pháp mà anh thành thạo nhất: y học.

Buổi tối hôm đó, Thẩm Ngôn Thăng bước vào phòng với một khay chứa ly sữa ấm và một ống tiêm nhỏ giấu sau lớp khăn lụa. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Tô Diên, lúc này đang ngồi thu mình ở góc giường với đôi mắt sưng mọng vì khóc. Anh không nói gì, chỉ dùng một tay vuốt ve mái tóc rối bời của cô, tay còn lại đưa ly sữa đến gần môi cô. Khi cô kiên quyết mím chặt môi và đẩy tay anh ra, ánh mắt anh chợt tối sầm lại. Anh đặt ly sữa xuống, nhanh chóng đè cô xuống đệm và rút ống tiêm ra. Trước khi cô kịp hét lên, mũi kim lạnh lẽo đã đâm vào bắp tay cô, bơm vào một liều thuốc an thần nồng độ cao mà anh đã tự tay pha chế.

Chỉ vài phút sau, cơ thể đang căng cứng của Tô Diên bắt đầu thả lỏng, đôi mắt cô trở nên lờ đờ và đầu óc chìm vào một màn sương dày đặc. Cô cảm thấy mọi âm thanh xung quanh đều trở nên xa xăm, chỉ còn lại nhịp tim chậm chạp và tiếng thì thầm đứt quãng của Thẩm Ngôn Thăng bên tai. Anh bế cô vào lòng, tựa đầu cô lên ngực mình, cảm thụ sự phục tùng tuyệt đối này — dù đó là sự phục tùng mang tính hóa học. Anh khẽ vuốt ve đôi gò má tái nhợt của cô và nói rằng chỉ khi em ngủ thế này, em mới thực sự ngoan ngoãn, không còn nhìn tôi bằng ánh mắt hận thù đó nữa, Diên Diên ạ.

Kể từ đêm đó, những giấc ngủ của Tô Diên không còn do cô tự quyết định. Thẩm Ngôn Thăng kiểm soát liều lượng thuốc một cách tinh vi để cô luôn ở trong trạng thái lơ mơ suốt mười sáu tiếng mỗi ngày. Trong những lúc cô nửa tỉnh nửa mê, anh sẽ tắm rửa cho cô, thay những bộ váy áo lụa là và ôm cô ngồi bên ban công nhìn ra khu rừng thông. Cô như một con búp bê sống, không có ý chí, không có phản kháng, chỉ có thể nương tựa vào hơi ấm của kẻ đã tước đoạt linh hồn mình. Anh tận hưởng cảm giác này vô cùng; đối với một kẻ chiếm hữu bệnh thái như anh, một cơ thể không linh hồn nhưng thuộc về mình hoàn toàn vẫn tốt hơn một linh hồn tự do mà anh không thể chạm tới.

Sự lạm dụng thuốc an thần bắt đầu để lại những dấu vết trên cơ thể và tinh thần của Tô Diên. Cô dần mất đi khái niệm về thời gian, không còn phân biệt được đâu là ngày và đêm, đâu là thực tại và ảo giác. Đôi khi tỉnh dậy giữa đêm, cô thấy Thẩm Ngôn Thăng vẫn đang ngồi đó, đắm đuối nhìn cô dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, đôi tay anh chậm rãi lướt trên cổ họng cô như thể đang cân nhắc việc siết chặt nó để giữ cô lại mãi mãi trong giấc ngủ ngàn thu. Anh mỉm cười dịu dàng khi thấy cô tỉnh giấc, rồi lại đưa cho cô một viên thuốc màu hồng nhỏ xíu và bảo rằng uống đi, giấc mộng của em chỉ mới bắt đầu thôi.

Tô Diên nhận ra mình đang chìm sâu vào một vực thẳm mà ngay cả tiềm thức cũng bị anh canh giữ. Sự giam cầm này không chỉ là những bức tường gạch đá, mà còn là xiềng xích của những dược chất ngấm vào máu thịt mỗi ngày. Thẩm Ngôn Thăng đã biến cô thành một thực thể phụ thuộc hoàn toàn vào anh về mặt sinh học. Cô muốn tỉnh táo để hận anh, nhưng ngay cả quyền được hận cũng bị anh tước đoạt thông qua những liều thuốc an thần đắt đỏ, biến cuộc đời cô thành một chuỗi những giấc ngủ cưỡng ép không bao giờ kết thúc trong lồng kính hào nhoáng này.