MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 14

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 14

903 từ · ~5 phút đọc

Khi Tô Diên tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy cô không phải là nỗi đau thể xác vẫn còn âm ỉ, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn giữa một căn phòng lộng lẫy được trang trí theo phong cách cổ điển châu Âu với những gam màu trầm mặc. Không còn tiếng còi xe ồn ào của Bắc Kinh, không còn tiếng bước chân của sinh viên trong ký túc xá, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng thông già bao quanh ngôi nhà. Cô loạng choạng bước đến cửa sổ và nhận ra cửa kính đã được thay bằng loại kính cường lực dày đặc, không thể mở ra, nhìn xuống dưới chỉ thấy một khoảng sân rộng rào cao vút và cánh rừng rậm rạp ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài.

Thẩm Ngôn Thăng đã đưa cô đến một "chiếc lồng" mới, một biệt thự giam cầm được thiết kế riêng để cô biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ xã hội. Mọi dấu vết về một sinh viên tên Tô Diên tại đại học y đã bị anh xóa sạch chỉ trong một đêm bằng quyền lực và tiền bạc của mình. Trong căn phòng này, mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo đến mức đáng sợ, từ những bộ váy áo hàng hiệu đúng kích cỡ của cô đến những cuốn sách cô yêu thích, nhưng tất cả đều mang một thông điệp rõ ràng rằng cô không còn lý do gì để ra ngoài nữa. Một hệ thống loa âm trần được lắp đặt khắp nơi, thi thoảng lại phát ra những bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng mà Thẩm Ngôn Thăng ưa thích, như một cách để anh hiện diện bên cô mọi lúc mọi nơi.

Cánh cửa phòng khẽ mở, Thẩm Ngôn Thăng bước vào với khay thức ăn trên tay, gương mặt anh rạng rỡ và thư thái như một người chồng vừa trở về nhà sau một ngày làm việc. Anh đặt khay xuống bàn, tiến lại gần và nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô, phớt lờ sự run rẩy kịch liệt từ phía đối diện. Anh khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, giọng nói đầy hưởng thụ rằng Diên Diên, em thấy nơi này thế nào, từ nay sẽ không còn ai làm phiền chúng ta, không có những gã đàn ông tồi tệ, không có những bài thi mệt mỏi, chỉ có tôi và em trong thiên đường của riêng mình. Anh nói về sự giam cầm này như thể đó là một món quà vĩ đại mà anh đã phải hy sinh rất nhiều mới có thể ban tặng cho cô.

Tô Diên nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng, cô hỏi trong vô vọng rằng thầy định nhốt em ở đây đến bao giờ. Thẩm Ngôn Thăng mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng là tình yêu sâu đậm, anh dùng ngón tay mơn trớn vành tai cô rồi thì thầm rằng mãi mãi, Diên Diên ạ, cho đến khi hơi thở cuối cùng của chúng ta hòa vào nhau. Anh bắt đầu giảng giải cho cô nghe về việc nơi này cách thành phố hơn năm mươi cây số, hệ thống an ninh được điều khiển từ xa bằng điện thoại của anh và mỗi ngóc ngách đều có cảm biến chuyển động. Anh không giấu giếm bất kỳ điều gì, bởi anh muốn cô hiểu rằng mọi nỗ lực trốn chạy lúc này đều là vô nghĩa.

Bữa trưa hôm đó, anh ép cô phải ngồi vào lòng mình để anh đút từng thìa cháo. Khi cô không chịu mở miệng, anh không còn nổi giận lôi đình như đêm trước mà chỉ im lặng nhìn cô bằng ánh mắt u buồn, sau đó anh thong thả lấy điện thoại ra, cho cô xem đoạn video về một người bạn cùng phòng cũ của cô đang đi dạo trên phố. Anh khẽ nói rằng chỉ cần em ngoan ngoãn, họ sẽ được bình yên, nhưng nếu em cứ hành hạ bản thân bằng cách tuyệt thực, tôi không chắc mình sẽ làm gì để giải tỏa cơn giận đâu. Lời đe dọa mang tính thao túng tâm lý cao độ này đã đánh gục chút phản kháng cuối cùng của cô, khiến cô phải nhục nhã chấp nhận sự chăm sóc của anh.

Khi hoàng hôn buông xuống, bóng tối của khu rừng bắt đầu nuốt chửng ngôi biệt thự, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp bên trong phòng ngủ. Thẩm Ngôn Thăng ngồi trên ghế bành, nhìn Tô Diên đang ngồi co quắp ở góc giường, ánh mắt anh tràn đầy vẻ đắc ý của một kẻ chiếm hữu thành công. Nơi này chính là điểm dừng chân cuối cùng của cuộc săn đuổi mười năm, một pháo đài cô độc nơi anh có thể toàn quyền nhào nặn cô theo ý muốn. Tô Diên nhận ra rằng thế giới bên ngoài đã chính thức khép lại với cô, và từ nay về sau, bầu trời của cô chỉ còn thu lại bằng diện tích của căn biệt thự ngoại ô này và bóng hình vạn vẹo của người đàn ông mang tên Thẩm Ngôn Thăng.