MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 13

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 13

793 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa biệt thự sập lại với một tiếng vang khô khốc, cắt đứt hoàn toàn âm thanh của trận mưa dông bên ngoài. Thẩm Ngôn Thăng không đưa Tô Diên về phòng ngủ như mọi khi; anh lôi cô thẳng vào phòng làm việc, nơi có bức tường phủ kín những tấm ảnh của cô. Ánh đèn đỏ nhạt trong phòng hắt lên gương mặt anh, làm lộ ra vẻ cuồng loạn mà lớp mặt nạ giáo sư ưu tú đã không còn đủ sức che đậy. Anh ném cô xuống chiếc sofa da lớn giữa phòng, sự thô bạo này khiến Tô Diên choáng váng, hơi thở đứt quãng vì sợ hãi.

Tô Diên cố gắng bò dậy nhưng Thẩm Ngôn Thăng đã nhanh chóng đè nghiến cô xuống. Anh tháo chiếc cà vạt, dùng nó trói chặt hai tay cô lên đỉnh đầu. Lần này, không còn sự dịu dàng giả tạo, không còn những lời dỗ dành ngọt ngào. Ánh mắt anh nhìn cô như một kẻ hành hương nhìn thấy thánh tích bị vấy bẩn, một sự phẫn nộ đan xen với dục vọng chiếm hữu đạt đến đỉnh điểm. Anh xé toạc lớp áo sơ mi ướt sũng của cô, để mặc không khí lạnh lẽo chạm vào làn da trắng ngần đang run rẩy. Anh gằn giọng, từng chữ thốt ra như chứa đầy thuốc súng rằng tôi đã nâng niu em như báu vật, nhưng em lại dùng đôi chân này để chạy trốn, dùng cơ thể này để dầm mưa vì những kẻ không xứng đáng, em có biết tôi đau lòng thế nào không.

Tô Diên khóc nghẹn, cô lắc đầu cầu xin trong vô vọng nhưng Thẩm Ngôn Thăng hoàn toàn phớt lờ. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào hõm cổ cô, để lại một dấu vết đỏ bầm tím tái như một sự đánh dấu lãnh thổ. Sự chiếm đoạt của anh không mang theo hơi ấm của tình yêu, mà mang theo sự trừng phạt tàn khốc của một kẻ tâm thần. Anh muốn dùng nỗi đau để khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô là của anh, chỉ duy nhất mình anh. Sự bùng nổ của dục vọng mười năm kìm nén khiến anh mất đi lý trí, anh cưỡng ép cô phải đón nhận mọi sự thô bạo, mọi sự dơ bẩn mà anh đã che giấu dưới lớp áo blouse trắng bấy lâu nay.

Trong cơn đau đớn và nhục nhã, Tô Diên nhìn lên bức tường đầy ảnh của chính mình. Cô thấy hàng nghìn đôi mắt của chính mình trong quá khứ đang chứng kiến cảnh cô bị xé nát bởi người đàn ông mà cô từng tin tưởng. Thẩm Ngôn Thăng ghé sát vào tai cô, hơi thở hầm hập như thiêu đốt, thì thầm những lời lẽ vặn vẹo rằng Diên Diên, khóc đi, tiếng khóc của em chính là bản nhạc tuyệt vời nhất, hãy ghi nhớ cảm giác này, vì từ nay về sau, cơ thể này, linh hồn này, ngay cả hơi thở này cũng đều phải mang họ Thẩm. Anh không dừng lại cho đến khi cô lịm đi vì kiệt sức, nhưng ngay cả trong giấc ngủ chập chờn, cô vẫn cảm nhận được bàn tay anh đang mơn trớn trên da thịt mình một cách đầy ám ảnh.

Sự kiện đêm nay đã phá nát hoàn toàn chút tôn nghiêm cuối cùng của Tô Diên. Thẩm Ngôn Thăng ngồi dậy, thong thả cài lại khuy áo, gương mặt lại trở về vẻ thanh cao, lịch lãm như chưa từng có cuộc bạo hành nào xảy ra. Anh nhìn cô gái nhỏ bé nằm co quắp trên sofa, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn điên rồ. Anh đã chính thức bẻ gãy đôi cánh của cô, biến cô từ một nữ sinh đầy triển vọng thành một nô lệ tinh thần trong lâu đài của riêng mình. Cuộc cưỡng đoạt này không chỉ là về thể xác, mà là phát súng đầu tiên tiêu diệt ý chí phản kháng của cô, kéo cô lún sâu vào vực thẳm mà anh đã dày công chuẩn bị suốt một thập kỷ.

Khi bình minh hé rạng qua kẽ rèm, Tô Diên mở mắt nhìn trần nhà, cảm thấy mình như một xác sống không hồn. Cô nhận ra rằng, sự chạy trốn của mình không mang lại tự do, mà chỉ khiến con thú dữ trong Thẩm Ngôn Thăng hoàn toàn thức tỉnh. Đêm nay chỉ là khởi đầu cho một chuỗi ngày giam cầm dài đằng đẵng, nơi mà ranh giới giữa thầy và trò, giữa người bảo hộ và kẻ sát nhân, đã bị xóa sạch trong máu và nước mắt.