MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 12

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 12

812 từ · ~5 phút đọc

Không gian tại trạm xe bus cũ kỹ nằm ven đường quốc lộ trở nên cô quạnh hơn bao giờ hết dưới màn mưa trắng xóa. Tô Diên ngồi co ro trên chiếc ghế sắt lạnh ngắt, đôi chân trần rướm máu vì bùn đất và gai nhọn, đôi mắt cô không ngừng dán chặt vào bóng đêm sâu thẳm của con đường phía trước. Cô vừa thoát ra khỏi xe của Thẩm Ngôn Thăng trong một giây phút anh sơ hở khi dừng lại kiểm tra lốp xe bị hỏng do đá sắc, và giờ đây, mỗi tiếng lá rụng hay tiếng gió rít đều khiến dây thần kinh của cô căng lên như sắp đứt. Cô hy vọng vào chuyến xe cuối cùng của đêm, một chuyến xe có thể đưa cô biến mất khỏi thành phố này, khỏi tầm mắt của kẻ điên mang danh giáo sư ấy.

Nhưng hy vọng của cô vụt tắt khi một vệt đèn pha xé toạc màn mưa, không phải là xe bus lớn, mà là chiếc xe đen quen thuộc từ từ trồi lên từ bóng tối như một con quái vật biển sâu. Chiếc xe dừng lại ngay sát lề đường, chắn ngang tầm nhìn của cô. Cửa xe mở ra, Thẩm Ngôn Thăng bước xuống, không cầm ô, để mặc nước mưa dội thẳng vào mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng và bộ vest đắt tiền. Anh bước từng bước chậm rãi về phía trạm chờ, đôi giày da nện xuống mặt đường sũng nước tạo nên những tiếng bồm bộp nặng nề. Ánh mắt anh lúc này không còn sự dịu dàng giả tạo, thay vào đó là một sự bình lặng đến cực đoan, thứ bình lặng trước một cơn bão lớn.

Tô Diên run rẩy đứng dậy, định lao ra khỏi trạm nhưng Thẩm Ngôn Thăng đã nhanh hơn, anh tóm chặt lấy cổ tay cô, lực bóp mạnh đến mức cô cảm nhận được xương cốt mình như đang rạn nứt. Anh dồn cô vào cột trụ của trạm xe bus, hơi thở mang theo mùi tuyết tùng và cả mùi sắt của máu từ vết thương trên tay cô. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của cô, giọng nói khàn đặc vì kìm nén sự giận dữ rằng em thực sự nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi sao, em có biết tôi đã dành bao nhiêu năm để giăng cái lưới này không, Diên Diên, sự bướng bỉnh của em bắt đầu làm tôi mất kiên nhẫn rồi đấy.

Tô Diên gào thét trong tuyệt vọng, cô dùng chút sức lực tàn tạ còn lại để cào cấu vào cánh tay anh, nhưng anh không hề buông lỏng. Thẩm Ngôn Thăng dùng một tay khống chế hai tay cô ra sau lưng, tay còn lại bóp cằm cô, buộc cô phải nhìn thấy sự điên cuồng trần trụi trong mắt anh. Anh lấy ra một dải băng đen từ túi áo, nhanh chóng bịt miệng cô lại để dập tắt những tiếng cầu cứu vô vọng. Anh thì thầm vào tai cô, âm thanh lạnh lẽo hòa vào tiếng mưa rằng con mồi ngoan ngoãn sẽ không phải chịu đau đớn, nhưng em đã chọn cách khó khăn nhất, vậy thì đừng trách tôi nếu tôi phải dùng đến xiềng xích thực sự.

Anh bế xốc cô lên, ném cô vào ghế sau của xe một cách thô bạo, một hành động hoàn toàn trái ngược với sự nâng niu trước đây. Thẩm Ngôn Thăng khóa chặt các cửa từ hệ thống điều khiển trung tâm, cắt đứt mọi liên hệ của cô với thế giới bên ngoài. Anh ngồi vào ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô đang nằm co quắp, nước mắt hòa lẫn nước mưa làm nhòe đi gương mặt thanh tú. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ vừa bắt lại được báu vật đã mất. Chiếc xe lướt đi trong đêm tối, hướng thẳng về phía căn biệt thự biệt lập, nơi mà từ nay về sau, sẽ không còn bất kỳ kẽ hở nào cho sự tự do của cô tồn tại.

Tô Diên nằm đó, nhìn qua cửa kính xe bị nước mưa che khuất, trạm xe bus vắng người dần lùi xa như niềm hy vọng cuối cùng của cuộc đời cô. Cô nhận ra rằng mình không còn là một con người nữa, mà chính thức trở thành một tù binh trong cuộc chơi chiếm hữu của Thẩm Ngôn Thăng, nơi mà mỗi bước chân cô đi đều đã được anh tính toán và bao vây chặt chẽ. Đêm nay, sự bảo hộ độc hại đã chính thức biến thành một cuộc giam cầm công khai, và cô biết, lần trở về này sẽ không có ngày thoát ra.