MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 11

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 11

759 từ · ~4 phút đọc

Tiếng khóa cửa lạnh lẽo vang lên như một bản án tử hình đối với sự tự do của Tô Diên. Trong không gian đỏ rực của căn phòng cấm, Thẩm Ngôn Thăng nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ vừa tìm thấy mảnh ghép cuối cùng cho bộ sưu tập hoàn hảo của mình. Tuy nhiên, một cuộc điện thoại khẩn cấp từ bệnh viện về một ca can thiệp tâm lý đặc biệt đã buộc anh phải rời đi ngay sau đó. Trước khi đi, anh không quên dùng dây trói bằng lụa mềm buộc chặt tay cô vào thành giường trong căn phòng ngủ lộng lẫy nhưng u ám, kèm theo lời hứa rằng anh sẽ quay lại sớm để bắt đầu "buổi học riêng biệt" của hai người.

Sự sợ hãi đã kích thích bản năng sinh tồn mãnh liệt trong lòng Tô Diên. Sau khi Thẩm Ngôn Thăng rời đi được khoảng một giờ, cô dùng hết sức bình sinh để ma sát sợi dây lụa vào cạnh sắc của chiếc bàn trang điểm bằng đá gần đó. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt, đôi bàn tay nhỏ bé rướm máu vì nỗ lực không ngừng nghỉ. Khi sợi dây cuối cùng đứt lìa, cô không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác mỏng rồi leo qua cửa sổ tầng hai, bám vào những dây leo trường xuân để tụt xuống khu vườn tối tăm.

Bên ngoài, một cơn dông dữ dội bất ngờ ập xuống. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mặt Tô Diên đau rát, gió rít lên từng hồi như tiếng gào thét của một con thú dữ đang truy đuổi con mồi. Cô chạy bán sống bán chết qua khu rừng thông ngoại ô, chân trần dẫm lên những bụi gai và đá sắc nhọn nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm thía gì so với sự kinh hoàng khi nghĩ đến việc bị Thẩm Ngôn Thăng bắt lại. Ánh chớp xé toạc bầu trời, soi rõ thân hình nhỏ bé, run rẩy đang băng qua màn mưa trắng xóa hướng về phía con đường lộ chính.

Tô Diên ra đến đường lớn, hy vọng mong manh về một chiếc xe đi ngang qua nhen nhóm trong lòng cô. Nhưng khu vực này quá hẻo lánh, chỉ có tiếng mưa rơi và bóng tối bao trùm. Đột nhiên, từ phía xa, hai ánh đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào mắt cô, xua tan bóng đêm. Một chiếc xe đen sang trọng từ từ tiến lại và dừng ngay trước mặt Tô Diên. Tim cô đập liên hồi, hy vọng đó là một người tốt bụng cứu giúp, nhưng khi cửa kính xe hạ xuống, gương mặt của Thẩm Ngôn Thăng hiện ra dưới ánh sáng của bảng điều khiển xe, lạnh lùng và hoàn mỹ đến đáng sợ.

Anh không bước xuống xe ngay, chỉ im lặng nhìn cô gái đang ướt sũng, run cầm cập trong cơn mưa tầm tã. Ánh mắt anh không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự thất vọng tràn trề như thể đang nhìn một đứa trẻ không nghe lời. Thẩm Ngôn Thăng chậm rãi mở cửa xe, cầm theo một chiếc ô đen, bước đến bên cạnh cô. Anh che ô cho cô, mặc cho bản thân mình bị ướt, rồi dùng khăn tay lau đi vết bùn trên má cô. Giọng anh vang lên giữa tiếng sấm rền, nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của ngàn cân rằng Diên Diên, em có biết chạy trốn dưới mưa rất dễ bị cảm lạnh không, tôi đã dặn em phải chăm sóc bản thân thật tốt kia mà.

Tô Diên lùi lại, định tiếp tục bỏ chạy nhưng chân cô khuỵu xuống vì kiệt sức và sợ hãi. Thẩm Ngôn Thăng nhanh chóng cúi xuống, bế xốc cô lên theo kiểu công chúa. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi tương phản với nước mưa lạnh lẽo trên da thịt cô, thì thầm rằng trò chơi trốn tìm này kết thúc ở đây thôi, lần này tôi sẽ không dùng dây lụa nữa, tôi sẽ dùng một thứ khác bền chắc hơn để đảm bảo em không bao giờ có thể rời xa tôi được nữa. Chiếc xe đen lại lăn bánh trở về phía căn biệt thự, bỏ lại sau lưng mọi hy vọng về tự do của Tô Diên tan biến trong làn nước mưa lạnh giá.