MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 10

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 10

858 từ · ~5 phút đọc

Sự tò mò và nỗi sợ hãi tột độ đã thôi thúc Tô Diên thực hiện một hành động liều lĩnh mà cô chưa từng nghĩ tới. Nhân lúc Thẩm Ngôn Thăng có một cuộc phẫu thuật khẩn cấp tại bệnh viện trung tâm và để quên chùm chìa khóa phụ trong văn phòng, cô đã quay trở lại căn biệt thự riêng của anh nằm sâu trong khu rừng thông ngoại ô. Đây là nơi anh thỉnh thoảng đưa cô về để "dạy kèm", một nơi mà cô luôn cảm thấy có những ánh mắt vô hình dõi theo mình từ sau những bức tường dày đặc. Tô Diên bước đi trên hành lang dài tĩnh mịch, hơi lạnh từ sàn đá cẩm thạch thấm qua lớp đế giày mỏng, dẫn cô đến trước một cánh cửa gỗ mun nằm ở cuối dãy hành lang tầng ba, nơi luôn được khóa kín và canh phòng nghiêm ngặt.

Tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng. Cánh cửa mở ra, đập vào mắt Tô Diên không phải là một thư phòng hay phòng thí nghiệm y khoa thông thường, mà là một không gian ngập ngụa trong sự ám ảnh bệnh hoạn. Căn phòng không có cửa sổ, chỉ có những ánh đèn LED màu đỏ nhạt hắt lên những bức tường phủ kín từ trần đến sàn bằng hàng nghìn bức ảnh của cô. Có những bức ảnh chụp từ mười năm trước khi cô còn là một đứa trẻ mồ côi nhem nhuốc, cho đến những tấm hình chụp lén cô đang thay đồ trong ký túc xá, hay thậm chí là những khoảnh khắc cô đang ngủ say với những góc quay cực kỳ riêng tư.

Tô Diên bàng hoàng lùi lại, đôi tay run rẩy bịt chặt miệng để không phát ra tiếng thét. Giữa căn phòng là một chiếc bục gỗ sang trọng, bên trên đặt một chiếc lồng kính chứa đựng những vật dụng mà cô đã thất lạc suốt nhiều năm qua: chiếc khăn mùi xoa cũ, đôi khuyên tai một bên, và cả những mảnh giấy nháp cô từng vứt đi. Kinh khủng hơn, ở trung tâm "đền thờ" đó là một hình nhân bằng silicon có kích thước và hình dáng giống hệt cô, đang khoác trên mình bộ váy mà cô yêu thích nhất. Trên cổ hình nhân là một chiếc vòng cổ bằng da có khắc tên anh, một biểu tượng của sự sở hữu tuyệt đối và hạ thấp nhân phẩm đến cùng cực.

Mỗi bức ảnh trên tường đều được ghi chú tỉ mỉ về ngày giờ, địa điểm và cảm xúc của cô lúc đó theo phân tích tâm lý của Thẩm Ngôn Thăng. Anh không chỉ theo dõi thân thể cô, anh đang cố gắng mổ xẻ và chiếm đoạt cả linh hồn cô. Tô Diên cảm thấy buồn nôn khi nhận ra rằng suốt mười năm qua, cô không hề sống một cuộc đời tự do; cô chỉ là một sinh vật trong phòng thí nghiệm của một kẻ tâm thần phân liệt, kẻ đã nhân danh tình yêu để thâu tóm mọi ký ức của cô. Những dòng chữ đỏ rực viết trên tường rằng Diên Diên là mạng sống của tôi hay Tôi sẽ chết nếu không có hơi thở của em khiến cô rùng mình sở gai ốc.

Trong lúc cô đang chết lặng vì kinh hãi, một tiếng động nhẹ từ phía cửa ra vào khiến tim cô như ngừng đập. Ánh đèn hành lang hắt bóng một người đàn ông cao lớn lên mặt sàn. Thẩm Ngôn Thăng đứng đó, chiếc áo khoác đen vẫn còn vương chút hơi lạnh của sương đêm, gương mặt anh khuất trong bóng tối nhưng đôi mắt đằng sau lớp kính lại sáng rực lên một cách dị thường. Anh không hề tức giận khi thấy cô xâm nhập vào bí mật của mình, ngược lại, anh chậm rãi bước vào, đóng sập cửa lại và khóa trái. Anh mỉm cười dịu dàng, một nụ cười khiến máu trong người Tô Diên như đông cứng lại khi anh cất lời rằng cuối cùng em cũng đã tìm thấy trái tim của tôi rồi sao, Diên Diên.

Anh tiến lại gần, dồn cô vào bức tường đầy những tấm ảnh chụp chính cô, hơi thở anh phả lên mặt cô mang theo mùi hóa chất bệnh viện và sự điên cuồng không còn che giấu. Thẩm Ngôn Thăng vuốt ve lọn tóc của cô, giọng nói thì thầm đầy ma mị rằng nếu em đã biết hết rồi, thì tôi không cần phải đóng kịch thêm nữa, từ giây phút này, em sẽ không bao giờ rời khỏi căn phòng này, và cũng không bao giờ rời khỏi tầm mắt của tôi được nữa. Tô Diên nhận ra rằng ác mộng chỉ mới thực sự bắt đầu, và chiếc mặt nạ giáo sư hào nhoáng của anh đã hoàn toàn vỡ vụn, để lộ ra một con quỷ dữ khao khát nuốt chửng cô vào vực thẳm.