MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 9

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 9

850 từ · ~5 phút đọc

Sau sự biến mất đầy uẩn khúc của Lâm Vũ, không gian xung quanh Tô Diên dường như đặc quánh lại trong sự kiểm soát của Thẩm Ngôn Thăng. Chiều thứ Bảy, anh đưa cô đến một nhà hàng Pháp nằm biệt lập trên đỉnh một ngọn đồi ngoại ô, nơi vốn chỉ dành cho những cuộc hẹn riêng tư của giới thượng lưu. Nhà hàng không có bất kỳ vị khách nào khác, chỉ có tiếng nhạc cổ điển dìu dặt và ánh nến lung linh phản chiếu trên những bộ dao nĩa bạc sáng loáng. Thẩm Ngôn Thăng ngồi đối diện cô, anh đã cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, mặc một chiếc sơ mi đen lụa mềm mại, cổ áo mở hờ lộ ra vẻ nam tính đầy nguy hiểm.

Bữa tối bắt đầu trong sự im lặng đến nghẹt thở. Tô Diên cúi đầu, bàn tay cầm dao nĩa run rẩy không thôi khi cảm nhận được ánh mắt của anh đang lướt chậm rãi trên từng tấc da thịt lộ ra ngoài cổ áo của cô. Thẩm Ngôn Thăng không vội ăn, anh thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ, chất lỏng màu sẫm dính trên đôi môi mỏng khiến anh trông giống như một con quỷ vừa kết thúc buổi săn đêm. Anh đột ngột lên tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự đe dọa rằng Diên Diên, em có biết tại sao tôi lại chọn món bít tết tái vừa này không, vì nó giữ được sự tươi nguyên nhất của từng thớ cơ, giống như cách tôi muốn giữ lại sự thuần khiết nhất của em vậy.

Sự lệch lạc bắt đầu bộc lộ rõ rệt khi Thẩm Ngôn Thăng đứng dậy, đi vòng qua bàn và ngồi xuống ngay sát cạnh cô thay vì vị trí đối diện. Anh cầm lấy bàn tay đang run của cô, dùng khăn giấy lau đi vết sốt nhỏ dính trên khóe môi cô với một sự nâng niu đến bệnh hoạn. Anh bắt đầu kể về những năm tháng anh đứng từ xa quan sát cô, kể về việc anh đã giữ lại chiếc răng sữa đầu tiên cô rụng, hay mảnh vải từ chiếc váy cô mặc năm mười hai tuổi. Tô Diên bàng hoàng ngước lên, đôi mắt cô tràn đầy sự kinh hãi khi nhận ra người thầy mình hằng kính trọng không chỉ là một kẻ chiếm hữu, mà là một kẻ có tâm lý vặn vẹo đến mức tôn thờ cô như một vật phẩm thí nghiệm.

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một lọn tóc đen được buộc bằng ruy băng đỏ. Tô Diên nhận ra đó chính là lọn tóc của mình đã bị cắt mất một cách bí ẩn vào tuần trước khi cô đang ngủ gật trong thư viện. Thẩm Ngôn Thăng đưa lọn tóc lên môi hôn say đắm, đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng cuồng loạn khi anh nói rằng mỗi đêm tôi đều ngửi mùi hương này để đi vào giấc ngủ, em là báu vật duy nhất tôi muốn độc chiếm, bất kỳ ai nhìn em bằng ánh mắt khác đều là tội nhân. Sự bình thản khi thú nhận những hành vi bám đuôi và trộm cắp của anh khiến Tô Diên cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, cô nhận ra mình không phải đang đối diện với một con người, mà là một vực thẳm không đáy.

Đỉnh điểm của sự kinh hoàng là khi Thẩm Ngôn Thăng ép cô phải ăn miếng thịt từ chính tay anh đút. Khi cô chần chừ, anh khẽ siết chặt cằm cô, lực tay mạnh đến mức khiến cô đau đớn muốn bật khóc. Anh thì thầm vào tai cô rằng ngoan nào, em là do tôi nuôi lớn, từng tế bào trong cơ thể em đều thuộc quyền sở hữu của tôi, đừng để tôi phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn để dạy em cách phục tùng. Ánh mắt anh lúc này không còn một chút hơi ấm nào của tình yêu, chỉ có sự điên cuồng của một kẻ tâm thần đang nhìn ngắm món đồ chơi yêu thích nhất của mình.

Bữa tối kết thúc khi Tô Diên gần như kiệt sức vì áp lực tâm lý. Khi anh đưa cô ra xe, anh không quên cài lại dây an toàn cho cô, những ngón tay anh cố tình lướt qua vùng cổ nhạy cảm như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể trốn thoát. Tô Diên ngồi lặng lẽ trong xe, nhìn những ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng, lòng cô tràn ngập sự tuyệt vọng. Cô đã lờ mờ nhận ra rằng, dưới lớp vỏ bọc giáo sư hoàn hảo kia là một mê cung tăm tối mà cô đã lỡ bước chân vào, và giờ đây, mỗi hơi thở của cô đều đang nằm dưới sự định đoạt của một kẻ điên mang danh người thầy.