MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 8

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 8

912 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, một bó hoa hồng trắng tinh khôi còn đọng hơi sương bất ngờ xuất hiện trên bàn học của Tô Diên. Kèm theo đó là một tấm thiệp viết tay nắn nót của Lâm Vũ, một sinh viên ưu tú khóa trên, người vốn nổi tiếng với tính cách hiền lành và chân thành. Trong cái không khí ngột ngạt của đại học y, hành động này giống như một tia nắng ấm áp hiếm hoi len lỏi vào cuộc đời đang dần bị bóng tối bao phủ của cô. Tô Diên nhìn bó hoa, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp; cô cảm kích nhưng cũng đồng thời cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy bóp nghẹt lấy trái tim. Cô vội vã giấu bó hoa vào ngăn bàn, nhưng cô không biết rằng, qua hệ thống camera giám sát được lắp đặt tinh vi ở góc trần giảng đường, mọi hành động của cô đã lọt vào tầm mắt của "vị thần" đang ngự trị nơi văn phòng tầng cao.

Thẩm Ngôn Thăng ngồi trước màn hình lớn, đôi mắt anh đỏ rực như máu khi nhìn thấy nụ cười thoáng qua của Tô Diên dành cho bó hoa đó. Anh cảm thấy như có hàng nghìn con dao đang đâm nát lồng ngực mình. Mười năm qua, anh không cho phép bất kỳ ai gieo rắc vào lòng cô một tia hy vọng hay niềm vui nào mà không phải do chính anh ban phát. Lâm Vũ, trong mắt anh lúc này, không còn là một sinh viên ưu tú mà là một tế bào ung thư cần phải bị cắt bỏ ngay lập tức để giữ cho "vật mẫu" của anh luôn thuần khiết. Anh chậm rãi đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, thay vào đó là bộ vest đen tối màu, toát ra một thứ sát khí lạnh lẽo đến rợn người.

Chiều hôm đó, Lâm Vũ bị gọi lên văn phòng giáo sư với lý do trao đổi về luận văn tốt nghiệp. Chàng trai trẻ bước vào với sự kính trọng dành cho vị tiền bối mà mình hằng ngưỡng mộ, nhưng ngay khi cánh cửa văn phòng đóng sập lại, không khí bỗng chốc đóng băng. Thẩm Ngôn Thăng không ngồi ở bàn làm việc, anh đứng bên cửa sổ, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út. Không một lời chào hỏi, anh ném bó hoa hồng trắng của Lâm Vũ — lúc này đã bị dẫm nát không thương tiếc — xuống mặt sàn đá. Anh quay lại, ánh mắt nhìn Lâm Vũ như nhìn một sinh vật hạ đẳng, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ địa ngục rằng cậu dùng đôi tay này để viết thiệp, và dùng đôi chân này để đến gần cô ấy sao.

Lâm Vũ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai người đàn ông lạ mặt từ trong góc khuất bước ra, khống chế gã ép quỳ xuống sàn. Thẩm Ngôn Thăng thong thả tiến lại gần, anh lấy ra một cây thước sắt chuyên dụng trong ngành y, lạnh lùng dùng nó nâng cằm Lâm Vũ lên. Anh bắt đầu giảng giải về cấu tạo của các dây thần kinh ở bàn tay, giọng điệu vẫn từ tốn như đang trong một tiết học giải phẫu, nhưng nội dung lại khiến người ta sở gai ốc. Anh nói rằng để một người cầm bút không còn chuẩn xác nữa là một việc rất đơn giản, chỉ cần một tác động nhỏ vào đúng huyệt đạo. Tiếng kêu la thảm thiết của Lâm Vũ bị dập tắt bởi tấm băng keo đen, và ngay sau đó là những âm thanh rợn người của kim loại va chạm với xương khớp.

Thẩm Ngôn Thăng đứng quan sát cuộc trừng phạt với một thái độ tận hưởng bệnh thái. Anh không trực tiếp ra tay nhưng sự hiện diện của anh là nỗi sỉ nhục lớn nhất đối với Lâm Vũ. Sau khi đôi bàn tay của chàng trai trẻ đã sưng tấy và run rẩy không thể cầm nổi một vật gì, Thẩm Ngôn Thăng mới ra hiệu dừng lại. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai Lâm Vũ đang lịm đi vì đau đớn, thì thầm rằng hãy nhớ lấy, Tô Diên là tín ngưỡng của tôi, kẻ nào dám chạm vào cô ấy bằng ý nghĩ thôi cũng đã đủ để chết nghìn lần, cậu nên cảm thấy may mắn vì hôm nay tôi chỉ lấy đi đôi tay cầm bút của cậu.

Sáng hôm sau, tin tức về việc Lâm Vũ gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng dẫn đến chấn thương tay vĩnh viễn và phải xin bảo lưu kết quả học tập lan truyền khắp trường. Tô Diên đứng lặng người giữa sân trường, bó hoa hồng trắng hôm qua giờ chỉ còn là đống rác tàn tạ trong thùng rác hành lang. Cô ngước nhìn lên cửa sổ văn phòng của Thẩm Ngôn Thăng, thấy anh đang đứng đó, tay cầm tách cà phê, mỉm cười phong nhã với cô như một người thầy hiền triết. Cô rùng mình nhận ra rằng, bất kỳ ai cố gắng cứu rỗi cô khỏi chiếc lồng này đều sẽ trở thành một "kẻ thế thân" tội nghiệp, bị anh nghiền nát không thương tiếc dưới gót giày của quyền lực và sự điên cuồng.