MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 7

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 7

806 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong văn phòng riêng của Thẩm Ngôn Thăng vào buổi chiều muộn luôn chìm trong một sự tĩnh lặng đến mức cực đoan. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu từ cửa sổ sát đất hắt vào, nhuộm lên những giá sách y khoa cao ngất và bộ bàn ghế gỗ sồi một gam màu trầm buồn, ám ảnh. Tô Diên ngồi ở góc bàn dành riêng cho mình, đôi tay cô run rẩy lật từng trang sách giải phẫu nhưng tâm trí hoàn toàn không thể tập trung. Tiếng bút máy của Thẩm Ngôn Thăng di chuyển trên giấy ở phía đối diện nghe khô khốc và đều đặn, giống như nhịp đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược chờ đợi giờ hành hình.

Thẩm Ngôn Thăng đột ngột dừng bút, anh đứng dậy và chậm rãi đi về phía cô. Tiếng đế giày da nện trên sàn nhà vang lên từng nhịp khiến lồng ngực Tô Diên thắt lại. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, một bàn tay đặt lên tựa ghế, bàn tay còn lại chống xuống mặt bàn, tạo thành một thế gọng kìm giam hãm cô vào giữa. Mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo cùng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, khiến không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên loãng đi. Anh cúi thấp người, gần đến mức Tô Diên có thể cảm nhận được sợi tóc của anh sượt qua vành tai mình.

Giọng nói của Thẩm Ngôn Thăng vang lên, trầm thấp và mang theo một sự kìm nén đáng sợ rằng Diên Diên, em lại viết sai thuật ngữ về hạch hạnh nhân rồi, đoạn này nói về trung tâm điều khiển cảm giác sợ hãi, em không hiểu hay là đang sợ hãi tôi. Tô Diên giật mình, cô cố gắng thu mình lại để tránh sự đụng chạm nhưng hành động đó chỉ làm cho khoảng cách giữa hai người càng thêm nguy hiểm. Cô lắp bắp thưa giáo sư, em xin lỗi, em sẽ sửa lại ngay. Nhưng Thẩm Ngôn Thăng không cho cô cơ hội đó, bàn tay đang đặt trên bàn của anh từ từ di chuyển, phủ lên bàn tay nhỏ bé đang cầm bút của cô.

Làn da của anh lạnh lẽo như một khối băng nhưng lại khiến Tô Diên cảm thấy như bị bỏng rát. Anh không chỉ chạm vào, mà là siết chặt, những ngón tay dài của anh len lỏi vào từng kẽ tay cô, đan xen một cách chặt chẽ và đầy tính chiếm đoạt. Đây không còn là sự hướng dẫn của một giáo sư dành cho sinh viên; đó là sự chiếm hữu trần trụi của một người đàn ông đối với người phụ nữ mà anh ta coi là vật sở hữu. Tô Diên run bắn người, cô cố gắng rút tay ra nhưng sức lực của anh là tuyệt đối. Anh khẽ siết mạnh hơn, khiến đầu bút máy đâm thủng trang giấy trắng, mực đen loang lổ như một vết thương chưa lành.

Thẩm Ngôn Thăng khẽ xoay ghế của cô lại, buộc cô phải đối mặt trực tiếp với anh. Anh đưa bàn tay còn lại lên, dùng ngón cái mơn trớn đôi môi đang tái nhợt vì sợ hãi của cô. Ánh mắt đằng sau lớp kính gọng vàng không còn chút che đậy nào nữa, nó rực cháy một ngọn lửa điên cuồng và dục vọng tăm tối đã bị kìm nén suốt mười năm qua. Anh thì thầm rằng em biết không, mười năm qua tôi đã đợi giây phút này, đợi cho em đủ lớn để tôi có thể chạm vào em mà không phải đứng trong bóng tối nữa. Ngón tay anh ấn mạnh vào cánh môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng ra để đón nhận sự xâm nhập thô bạo đầy tính đánh dấu.

Tô Diên kinh hoàng nhìn người đàn ông trước mặt, người thầy mà cô từng tôn trọng giờ đây giống như một kẻ tâm thần đang phát tiết sự ám ảnh bệnh hoạn. Anh cúi xuống, môi anh sượt qua gò má cô, dừng lại ở sát khóe môi, hơi thở nóng hổi hòa lẫn với sự lạnh lùng của giọng nói rằng đừng sợ, tôi sẽ dạy cho em biết thế nào là sự phục tùng tuyệt đối, từ nay về sau, ranh giới này sẽ không còn tồn tại nữa. Khi anh đột ngột buông cô ra và quay trở lại bàn làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra, Tô Diên vẫn ngồi sững sờ, hơi ấm tàn dư trên tay và môi cô giống như những xiềng xích vô hình vừa mới khóa chặt cuộc đời cô vào vực thẳm mang tên Thẩm Ngôn Thăng.