MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 6

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 6

804 từ · ~5 phút đọc

Sự biến mất đột ngột của Vương Hải mang lại cho Tô Diên một cảm giác nhẹ nhõm ngắn ngủi, nhưng ngay sau đó là một nỗi bất an vô hình bắt đầu bủa vây lấy cuộc sống của cô. Mọi thứ xung quanh cô dường như đều được sắp xếp một cách quá mức hoàn hảo. Những rắc rối nhỏ nhặt như hỏng hóc đồ đạc trong phòng trọ hay những kẻ lạ mặt lảng vảng đều biến mất không dấu vết. Cô cảm thấy mình như đang sống trong một bong bóng an toàn, nhưng vách ngăn của chiếc bong bóng đó lại đang dần thu hẹp lại, ép chặt lấy hơi thở của cô.

Tại buổi thảo luận nhóm ở thư viện, Thẩm Ngôn Thăng bất ngờ xuất hiện. Anh không đi cùng các giáo sư khác mà chậm rãi bước đến bàn của Tô Diên, đôi tay đút sâu vào túi áo blouse, phong thái vẫn điềm đạm như một vị thánh. Anh không ngồi xuống mà chỉ đứng tựa cạnh bàn, tạo ra một bóng đen bao trùm lên vị trí của cô. Anh cúi xuống nhìn vào bản thảo nghiên cứu của Tô Diên, ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn. Anh khẽ nói rằng Diên Diên, tôi thấy em dạo này thường xuyên ở lại thư viện quá muộn, điều đó không tốt cho sức khỏe và sự an toàn của một nữ sinh.

Tô Diên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh đang khóa chặt lấy mình. Cô lúng túng đáp rằng thưa giáo sư, em chỉ muốn hoàn thành xong bài luận sớm để kịp thời hạn. Thẩm Ngôn Thăng mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi anh lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ từ nhỏ đặt lên bàn. Anh nói bằng giọng điệu không cho phép từ chối rằng từ ngày mai, em hãy đến văn phòng riêng của tôi để làm việc, ở đó có đầy đủ tài liệu chuyên môn và quan trọng là tôi có thể trực tiếp hướng dẫn em, đừng lãng phí thời gian ở những nơi công cộng ồn ào thế này nữa.

Lời đề nghị của anh nghe có vẻ như một đặc ân dành cho sinh viên ưu tú, nhưng Tô Diên lại cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự hiện diện của anh bắt đầu xuất hiện dày đặc trong mọi ngõ ngách cuộc sống của cô qua những lời nhắc nhở tưởng chừng như quan tâm. Anh nhắc cô phải ăn đúng giờ, nhắc cô không nên đi con đường tắt phía sau trường, và thậm chí anh còn biết rõ cô đã mua loại bánh ngọt nào ở cửa hàng tiện lợi vào tối qua. Những lời nhắc nhở của Thẩm Ngôn Thăng giống như những sợi chỉ mỏng manh, ban đầu là vô hại nhưng dần dần đan kết lại thành một chiếc lồng vô hình, giam giữ cô vào một không gian mà chỉ có anh mới có quyền chi phối.

Mỗi khi Tô Diên cố gắng giữ khoảng cách hoặc từ chối sự giúp đỡ, Thẩm Ngôn Thăng sẽ dùng ánh mắt buồn bã nhưng đầy áp lực để nhìn cô, khiến cô cảm thấy mình như một đứa trẻ hư hỏng đang làm tổn thương người bảo hộ duy nhất của mình. Anh thường xuyên gửi cho cô những dòng tin nhắn ngắn gọn vào buổi tối, dặn dò cô khóa cửa kỹ và không được thức quá khuya. Sự quan tâm này không mang lại hơi ấm, trái lại, nó khiến Tô Diên luôn có cảm giác có một đôi mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối, ghi lại từng cử động nhỏ nhất của cô để làm tư liệu cho những lời nhắc nhở vào ngày hôm sau.

Đỉnh điểm là khi Thẩm Ngôn Thăng đưa cho cô một chiếc điện thoại mới, với lý do để thuận tiện cho việc trao đổi công việc chuyên môn. Anh nói rằng chiếc điện thoại cũ của em đã quá lạc hậu và dễ bị xâm nhập, hãy dùng cái này, tôi đã cài đặt sẵn các hệ thống bảo mật cần thiết. Tô Diên nhìn chiếc máy sang trọng trong tay, lòng nặng trĩu vì cô biết rõ phía sau lớp vỏ bảo mật ấy là một hệ thống giám sát tinh vi giúp anh biết cô đang ở đâu và đang nói chuyện với ai. Chiếc lồng vô hình đã hoàn thiện, và Thẩm Ngôn Thăng đang đứng bên ngoài, mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy con mồi của mình bắt đầu quen dần với sự giam cầm được nhân danh tình yêu và sự bảo vệ.