MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 5

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 5

811 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau đó, cuộc sống của Tô Diên tại trường đại học bỗng trở nên ngột ngạt theo một cách khác. Vương Hải, một gã đàn ông nổi tiếng là tay chơi trong câu lạc bộ thể thao, liên tục bám theo cô sau mỗi giờ tan học. Gã không chỉ chặn đường để buông những lời cợt nhả thô thiển mà còn gửi vào tủ đồ của cô những món quà rẻ tiền cùng những bức thư có nội dung nhạy cảm. Sự quấy rối công khai này khiến Tô Diên luôn sống trong sợ hãi, nhưng cô không dám báo cáo với nhà trường vì thế lực gia đình của gã rất lớn. Cô không hề biết rằng, mỗi bước chân gã đi theo cô, mỗi cái chạm tay gã cố tình va vào người cô đều đã được ghi lại trọn vẹn qua ống kính của Thẩm Ngôn Thăng.

Trong văn phòng tối mờ, Thẩm Ngôn Thăng nhìn chằm chằm vào đoạn video ghi lại cảnh Vương Hải đang cố tình kéo tay Tô Diên ở phía sau sân tập. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ rực, bàn tay cầm chiếc bút máy siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Một kẻ rác rưởi lại dám chạm vào thứ mà anh đã nâng niu, gìn giữ suốt mười năm trời. Đối với Thẩm Ngôn Thăng, hành động của Vương Hải không đơn thuần là quấy rối, mà là một sự xúc phạm nặng nề đối với "thánh đường" của anh. Anh chậm rãi lấy từ trong ngăn kéo ra một bộ hồ sơ y tế, đôi môi mỏng nở một nụ cười tàn nhẫn và đầy tính toán.

Tối thứ Sáu, khi Vương Hải đang khật khưỡng bước ra từ một quán bar phía sau trường, một chiếc xe màu đen sang trọng đã lặng lẽ bám theo gã vào con hẻm vắng. Một bóng người cao lớn bước xuống, dưới ánh đèn đường lờ mờ, chiếc áo blouse trắng của Thẩm Ngôn Thăng hiện ra như một linh hồn đòi nợ. Vương Hải nheo mắt nhìn, chưa kịp thốt ra lời mắng nhiếc nào đã cảm thấy một cơn đau nhói ở vùng cổ. Một mũi tiêm thuốc mê loại mạnh đã được Thẩm Ngôn Thăng đâm thẳng vào tĩnh mạch của gã với sự chính xác tuyệt đối của một bác sĩ phẫu thuật.

Khi Vương Hải tỉnh dậy, gã nhận ra mình đang bị trói chặt trên một chiếc ghế sắt trong một tầng hầm lạnh lẽo, miệng bị dán kín bằng băng keo đen. Trước mặt gã là Thẩm Ngôn Thăng, người lúc này đang thong thả đeo đôi găng tay cao su màu trắng, dáng vẻ thoát tục như đang chuẩn bị cho một cuộc đại phẫu. Anh không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng lấy ra một khay dụng cụ y khoa sáng loáng. Thẩm Ngôn Thăng tiến lại gần, dùng mũi dao sắc lẹm lướt nhẹ trên bàn tay mà Vương Hải đã dùng để chạm vào vai Tô Diên chiều nay. Ánh mắt anh không có chút hơi người, chỉ có sự lạnh lùng tột độ khi quan sát nỗi sợ hãi tột cùng trong mắt kẻ đối diện.

Thẩm Ngôn Thăng cúi xuống, thì thầm vào tai gã bằng giọng nói dịu dàng đến rợn người rằng đôi tay này thực sự không nên giữ lại vì nó đã chạm vào thứ không thuộc về mình. Tiếng thét câm lặng của Vương Hải vang lên trong tầng hầm khi Thẩm Ngôn Thăng bắt đầu "dạy dỗ" gã bằng những kiến thức giải phẫu tinh vi nhất, đảm bảo gã sẽ phải nếm trải nỗi đau thấu xương nhưng không thể chết đi ngay lập tức. Anh không làm điều này vì công lý; anh làm điều này để bảo vệ quyền sở hữu của chính mình. Sau đêm đó, Vương Hải hoàn toàn biến mất khỏi trường đại học, không một ai biết gã đi đâu, chỉ có tin đồn gã gặp tai nạn nghiêm trọng và phải chuyển ra nước ngoài điều trị trong tình trạng tàn phế.

Sáng hôm sau, khi Tô Diên bước chân vào giảng đường, cô ngạc nhiên khi thấy không còn bóng dáng của kẻ quấy rối mình thường ngày. Cô cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng không khỏi rùng mình khi đi ngang qua văn phòng của Thẩm Ngôn Thăng. Anh đang đứng ở hành lang, gương mặt vẫn thanh tú và lịch lãm như chưa từng vấy máu. Khi thấy cô, anh mỉm cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự che chở giả tạo khiến cô càng thêm phụ thuộc vào sự hiện diện của anh mà không hề hay biết rằng, vị thần hộ mệnh của cô thực chất là một con quỷ dữ tàn ác nhất.