MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 4

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 4

796 từ · ~4 phút đọc

Khu nhà trọ nơi Tô Diên sinh sống nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của khu phố cũ, nơi những bức tường bong tróc rêu phong và ánh đèn đường vàng vọt luôn chập chờn mỗi khi có gió lớn thổi qua. Sau buổi chiều đầy bất an tại văn phòng của Thẩm Ngôn Thăng, cô trở về phòng với tâm trạng nặng nề, nhanh chóng chốt chặt cửa khóa để tìm kiếm chút cảm giác an toàn nhỏ nhoi. Tô Diên tự trấn an bản thân rằng những hành động kỳ lạ của vị giáo sư kia có lẽ chỉ là sự tình cờ hoặc một thói quen lập dị của giới thiên tài, nhưng cảm giác bị rình rập vẫn không ngừng bám lấy sống lưng cô.

Đến nửa đêm, một cơn mưa dông bất chợt đổ xuống thành phố, tiếng sấm rền vang khiến không gian vốn đã vắng lặng càng thêm phần âm u. Tô Diên đang loay hoay nấu bát mì gói dưới ánh đèn điện yếu ớt thì một tiếng gõ cửa vang lên, đều đặn và chậm rãi. Ba tiếng gõ khô khốc cắt ngang tiếng mưa rơi khiến cô giật mình đánh rơi chiếc thìa xuống sàn. Giờ này không thể là bà chủ nhà hay bạn học, vì cô vốn sống rất khép kín và không hề có người quen nào biết rõ địa chỉ căn phòng này. Cô rón rén tiến lại gần cửa, nhìn qua khe hở nhỏ nhưng chỉ thấy một bóng đen cao lớn đứng im lìm dưới màn mưa.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, lần này kèm theo một giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến trái tim cô gần như ngừng đập rằng em định để giáo sư của mình đứng ngoài mưa thế này sao Tô Diên. Cô run rẩy mở khóa, cánh cửa vừa hé ra đã bị một lực mạnh đẩy vào. Thẩm Ngôn Thăng đứng đó, trên tay cầm một chiếc ô đen vẫn còn sũng nước. Anh không mặc chiếc áo blouse trắng thường ngày mà diện một chiếc măng tô dài màu đen, khiến bóng dáng anh hòa lẫn vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt đằng sau lớp kính gọng vàng là ánh lên những tia sáng lạnh lẽo.

Anh tự nhiên bước vào phòng mà không đợi sự cho phép của chủ nhà, đôi mắt quét qua một lượt căn phòng trọ chật chội chưa đầy mười mét vuông. Thẩm Ngôn Thăng nhíu mày khi nhìn thấy bát mì gói nghi ngút khói trên bàn và chiếc giường đơn sơ được dọn dẹp ngăn nắp ở góc phòng. Anh đặt chiếc ô vào góc cửa, nước mưa nhỏ xuống sàn thành một vệt dài như máu đen. Sự hiện diện của anh khiến căn phòng vốn đã nhỏ hẹp nay càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tô Diên đứng nép vào góc tường, hai tay đan chặt vào nhau, cô lắp bắp hỏi tại sao giáo sư lại biết chỗ này và thầy đến đây có việc gì không.

Thẩm Ngôn Thăng không trả lời ngay, anh tiến lại gần cô, từng bước chân nặng nề như giẫm lên dây thần kinh của cô. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một sợi tóc ướt dính trên trán cô rồi nói bằng giọng điệu thản nhiên rằng tôi đi ngang qua đây và chợt nhớ ra em chưa nộp bản kế hoạch thực tập cho tôi. Ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi đang run rẩy của cô, một sự thèm khát trần trụi thoáng hiện qua rồi biến mất. Cô biết mình chưa hề nhắc đến bản kế hoạch nào cả, và việc anh biết chính xác số phòng lẫn số nhà của cô trong hàng ngàn con hẻm chằng chịt tại Bắc Kinh là một điều không tưởng.

Thẩm Ngôn Thăng đột ngột đưa tay chạm vào má cô, hơi lạnh từ nước mưa trên tay anh khiến cô rùng mình lùi lại nhưng đã bị anh nhanh chóng giữ chặt lấy bả vai. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm rằng căn phòng này quá không an toàn cho một cô gái xinh đẹp như em, Diên Diên, em nên cân nhắc việc dọn đến một nơi mà tôi có thể dễ dàng bảo vệ em hơn. Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã buông tay ra, cầm lấy chiếc ô rồi quay lưng bước ra ngoài màn mưa đen kịt. Tô Diên nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương trên da thịt cô như một lời nguyền rủa, đánh dấu sự bắt đầu của một cuộc xâm nhập đời tư không còn giới hạn.