Hành lang dẫn về phía văn phòng giáo sư nằm ở cuối dãy nhà y, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể hắt hiu rọi qua những ô cửa thông gió nhỏ hẹp. Tô Diên đi phía sau Thẩm Ngôn Thăng, đôi mắt cô dán chặt vào tấm lưng rộng và thẳng tắp của người đàn ông phía trước. Mỗi bước chân của anh đều mang theo một sự nhịp nhàng đến đáng sợ, tạo nên những tiếng vang khô khốc trên mặt sàn đá cẩm thạch. Cô ôm xấp tài liệu dày cộm, cảm thấy không gian xung quanh dường như hẹp lại khi mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo từ cơ thể anh bắt đầu bao vây lấy cô, một mùi hương thanh khiết nhưng đầy tính xâm lược.
Khi cả hai bước vào văn phòng, Thẩm Ngôn Thăng không vội vã ngồi xuống mà thong thả tiến về phía cửa sổ, ra hiệu cho cô đặt tài liệu lên chiếc bàn gỗ sồi lớn. Căn phòng này không giống một văn phòng giáo sư thông thường; nó quá ngăn nắp, quá sạch sẽ và mang lại một cảm giác áp bức vô hình. Tô Diên vừa đặt xấp giấy xuống, định lên tiếng chào để rời đi thì bất ngờ Thẩm Ngôn Thăng xoay người lại, thu hẹp khoảng cách giữa hai người chỉ trong một bước chân. Anh đứng quá gần, khiến cô phải hơi ngửa đầu mới có thể nhìn thấy gương mặt anh.
Thẩm Ngôn Thăng cúi thấp người, dường như vô tình mà ghé sát môi vào mái tóc của cô. Anh nhắm mắt lại, tham lam hít một hơi thật sâu. Đối với anh, mùi hương của Tô Diên là loại độc dược gây nghiện nhất trên thế giới này. Đó không phải là mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi thơm tự nhiên của da thịt thanh tân hòa lẫn với hương xà phòng rẻ tiền mà cô vẫn dùng từ những năm còn ở cô nhi viện. Mùi hương ấy đã ám ảnh anh trong những đêm trắng suốt mười năm qua, khiến anh nhiều lần phải thức dậy trong cơn khao khát điên cuồng khi chỉ có thể chạm vào nó qua những vật dụng cũ kỹ mà anh đánh cắp được từ cô.
Tô Diên cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh lướt qua mang tai, cả người cô cứng đờ vì sợ hãi. Cô lắp bắp thưa giáo sư, thầy cần gì nữa không ạ. Thẩm Ngôn Thăng vẫn không mở mắt, giọng anh trầm đục và khàn đi một cách lạ thường khi anh hỏi em dùng loại dầu gội nào vậy. Câu hỏi kỳ lạ và hành động khiếm nhã của anh khiến hơi thở của Tô Diên trở nên dồn dập. Cô vội vàng lùi lại, va phải cạnh bàn gỗ khiến những tờ giấy bên trên xào xạc rơi xuống đất. Sự hoảng loạn hiện rõ trong đôi mắt trong veo của cô, điều đó chỉ càng kích thích con thú dữ đang ẩn mình dưới lớp áo blouse trắng kia.
Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự điềm đạm của một vị giáo sư mà thay vào đó là một sự chiếm hữu trần trụi. Anh cúi xuống nhặt một tờ giấy rơi ngay dưới chân cô, bàn tay anh vô tình chạm vào cổ chân trần của Tô Diên. Sự tiếp xúc ấy khiến cô run bắn lên như bị điện giật. Thẩm Ngôn Thăng đứng thẳng dậy, bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ làn da cô, anh đưa bàn tay ấy lên gần mũi như muốn lưu giữ dư vị cuối cùng. Anh khẽ nói bằng tông giọng đều đều rằng mùi của em rất đặc biệt, nó khiến tôi nhớ đến một người quen cũ từ rất lâu rồi.
Tô Diên không dám nán lại thêm một giây nào nữa, cô vội vàng cúi chào rồi chạy nhanh ra khỏi văn phòng như thể đang trốn chạy khỏi một loài thú dữ. Khi tiếng bước chân của cô lịm dần nơi cuối hành lang, Thẩm Ngôn Thăng mới từ từ ngồi xuống chiếc ghế da. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, đôi mắt dán chặt vào vị trí cô vừa đứng. Cơn khát khao trong lòng anh không những không được xoa dịu mà còn bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mùi hương của cô vẫn còn lẩn khuất trong không khí, nhắc nhở anh rằng con mồi này đã thực sự nằm trong tầm tay, và anh sẽ không bao giờ để bất kỳ ai khác có cơ hội được ngửi thấy mùi hương tuyệt mỹ này thêm một lần nào nữa.