MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮChương 2

LỒNG KÍNH CỦA QUỶ DỮ

Chương 2

823 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm rạng rỡ xuyên qua những tán cây ngô đồng trong khuôn viên Đại học Y Bắc Kinh nhưng dường như không thể xua tan đi cảm giác bất an lạ lùng trong lòng Tô Diên. Cô ôm chặt xấp tài liệu trước ngực, bước vội vàng về phía giảng đường lớn để kịp giờ cho buổi chuyên đề đầu tiên của học kỳ. Tin đồn về một vị giáo sư trẻ tuổi, người vừa trở về từ viện nghiên cứu hàng đầu tại Đức để tiếp quản bộ môn tâm lý học tội phạm đã xôn xao khắp trường từ nhiều ngày qua. Đối với một sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và luôn nỗ lực như cô, việc gây ấn tượng tốt trong buổi học đầu tiên là điều tối quan trọng.

Giảng đường số một đã chật kín chỗ ngồi từ sớm. Tô Diên tìm thấy một vị trí trống ở hàng ghế thứ ba, nơi vừa đủ gần để quan sát nhưng không quá nổi bật. Khi tiếng chuông báo hiệu bắt đầu buổi học vang lên, không gian rộng lớn bỗng chốc rơi vào im lặng tuyệt đối. Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy ra, một bóng hình cao lớn bước vào trong bộ vest xám tro cắt may thủ công tinh xảo, khoác bên ngoài là chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp nhăn. Thẩm Ngôn Thăng xuất hiện với vẻ ngoài lạnh lùng và thanh cao đến thoát tục, đôi kính gọng vàng mảnh càng làm tăng thêm nét trí thức, điềm đạm của một vị danh y.

Tô Diên nín thở khi nhìn thấy gương mặt ấy. Cô cảm thấy người đàn ông này có chút gì đó quen thuộc, một cảm giác mông lung như thể cô đã từng gặp anh ở đâu đó trong những giấc mơ hay những ký ức vụn vặt về quá khứ nhưng không thể gọi tên. Trong khi đó, Thẩm Ngôn Thăng đặt chiếc cặp da lên bàn giáo viên, đôi mắt anh bình thản quét qua một lượt cả giảng đường rồi dừng lại ở vị trí của Tô Diên. Chỉ trong một giây ngắn ngủi, ánh mắt ấy chứa đựng một sự thâm sâu và nóng bỏng đến mức khiến cô rùng mình, nhưng ngay lập tức anh đã thu hồi lại, thay bằng cái nhìn nghiêm nghị của một người giảng viên.

Anh bắt đầu bài giảng bằng một giọng trầm thấp, từ tốn nhưng đầy uy lực. Thẩm Ngôn Thăng không dùng đến giáo án, anh dẫn dắt sinh viên đi sâu vào những góc tối của tâm lý con người, về những nỗi ám ảnh và sự chiếm hữu cực đoan dẫn dắt hành vi tội phạm. Tô Diên mải mê ghi chép, cô không hề hay biết rằng trong suốt hai giờ đồng hồ đó, ánh mắt của Thẩm Ngôn Thăng hầu như không rời khỏi đỉnh đầu và những ngón tay đang đưa bút của cô. Đối với anh, buổi giảng này không phải để truyền đạt tri thức, mà là một buổi yến tiệc để anh thưởng thức con mồi của mình ở cự ly gần nhất sau mười năm ròng rã đứng trong bóng tối.

Cuối buổi học, Thẩm Ngôn Thăng gõ nhẹ lên mặt bàn để thu hút sự chú ý rồi cất lời rằng em sinh viên ở hàng ghế thứ ba, người mặc áo sơ mi trắng, hãy ở lại giúp tôi mang tài liệu về văn phòng. Cả phòng học đổ dồn ánh mắt về phía Tô Diên khiến cô không khỏi bối rối. Cô lúng túng đứng dậy, tim đập liên hồi khi bước về phía bục giảng. Khi cô đứng đối diện với anh, mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt từ cơ thể anh xộc vào cánh mũi, một mùi hương sạch sẽ nhưng lại mang theo áp lực nặng nề. Thẩm Ngôn Thăng nhìn xuống đỉnh đầu cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ mà không ai có thể nhận thấy.

Tô Diên khẽ lí nhí thưa giáo sư, em là Tô Diên, để em giúp thầy. Thẩm Ngôn Thăng không trả lời ngay, anh chậm rãi đưa tay ra nhận lấy tập tài liệu từ tay cô, ngón tay anh cố ý sượt qua mu bàn tay mịn màng của cô. Sự tiếp xúc da thịt lạnh lẽo ấy khiến Tô Diên giật mình lùi lại một bước theo bản năng. Thẩm Ngôn Thăng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, anh thu tay lại rồi nhẹ nhàng nói tên rất hay, tôi mong chờ sự thể hiện của em trong kỳ học này. Cô không hề biết rằng, từ khoảnh khắc này, cuộc đời cô đã chính thức bị anh kéo vào một quỹ đạo không lối thoát, nơi mà sự bảo hộ và sự giam cầm chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh.