Đêm mùa đông, hơi lạnh buốt giá chỉ càng làm không khí bên trong phòng trưng bày nghệ thuật đương đại thêm phần tĩnh mịch và cô độc. Tô Dao dừng chân tại triển lãm, chiếc áo khoác lông thú màu đen ôm lấy thân hình săn chắc, không chỉ làm nổi bật vẻ quyến rũ mà còn toát ra sự nguy hiểm lạnh lùng. Cô là một nữ vương được bao bọc trong nhung lụa, và đêm nay, cô đến để chọn lựa.
Mục tiêu của cô, Cố Trình, đang đứng trước một bức điêu khắc kim loại khổng lồ. Anh là kiến trúc sư nổi tiếng với sự tinh tế trong thiết kế, nhưng ngoài đời lại nhút nhát và ngọt ngào đến mức dễ thương. Anh mặc chiếc áo khoác dạ mỏng, toát ra vẻ ngoài mềm mại, dễ vỡ. Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào lưng, khiến anh giống như một điểm sáng cô độc, một tác phẩm nghệ thuật cần được bảo vệ.
Tô Dao bước đến gần, không một tiếng động. Cô thưởng thức sự ngây thơ và sự cô lập của anh.
Cố Trình mải mê chụp ảnh. Anh lùi lại một bước để căn chỉnh góc độ cho chi tiết điêu khắc, nhưng không ngờ lại va chạm mạnh vào một thân thể ấm áp, săn chắc. Anh lảo đảo.
"Tôi... tôi xin lỗi!" Cố Trình giật mình quay lại, khuôn mặt trắng mịn lập tức ửng hồng. Anh cúi đầu xin lỗi liên tục, đôi mắt màu hổ phách chứa đầy sự sợ hãi và bối rối, như một chú hươu nhỏ bị lạc.
Tô Dao không nói gì. Cô nhẹ nhàng áp sát anh vào bức tường lạnh lẽo phía sau, động tác này nhanh và dứt khoát đến mức Cố Trình không kịp phản ứng.
Tay cô đặt lên bờ vai gầy của anh, đôi mắt sắc lẹm dán chặt vào khuôn mặt hoàn hảo đang bối rối kia. Mùi nước hoa sang trọng, mạnh mẽ của cô ngay lập tức bao bọc lấy mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ từ người anh.
"Anh không nhìn đường à?" Giọng Tô Dao trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Giọng nói mang theo sự áp đặt và chiếm hữu rõ rệt.
Cố Trình gần như nín thở, cơ thể anh căng cứng. Anh ngước nhìn cô, sự gần gũi này quá đột ngột, quá mãnh liệt đối với anh. "Tôi... tôi chỉ mải mê nhìn tác phẩm. Xin lỗi cô."
Tô Dao cười khẽ, không phải nụ cười dịu dàng, mà là nụ cười của người chiến thắng khi đã tóm được con mồi.
"Mắt anh không phải để nhìn những khối kim loại vô tri này," cô nói, ngón tay thon dài, lạnh lẽo bất ngờ chạm vào vành tai nóng rực của anh.
"Mắt anh... nên tập trung vào những thứ thú vị hơn."
Cô nghiêng người, thì thầm vào tai anh, hơi thở nóng ấm mang theo hương thuốc lá và bạc hà. "Ví dụ như, tìm ra xem, cô gái đang đứng trước mặt anh, có ý định gì."
Cố Trình cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh chưa từng gặp ai chủ động và táo bạo đến mức này. Anh có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cô qua lớp áo mỏng.
"Tôi... tôi không biết," anh lắp bắp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng thất bại.
Tô Dao hạ thấp đầu, ánh mắt cô khóa chặt vào đôi môi anh. "Không biết à? Vậy để tôi cho anh biết. Tôi có một đề nghị rất thú vị, Cố Trình."
Cô đẩy nhẹ cuốn sổ phác thảo đang kẹp dưới cánh tay anh, để lộ cái tên được viết tay mềm mại.
"Tôi đang muốn có một thiết kế nội thất mới cho căn penthouse của mình. Và tôi muốn anh là người thực hiện nó." Cô dừng lại, nhếch môi đầy thách thức. "Đừng lo, thù lao sẽ rất hậu hĩnh. Đủ để anh quên đi mọi sự nhút nhát."
Bàn tay cô lướt xuống, dừng lại ngay vị trí lồng ngực ấm áp của anh, nơi trái tim đang đập loạn xạ.
"Tô Dao. Tên tôi. Anh có dám nhận lời mời gọi này không, Kiến trúc sư của tôi?"
Cố Trình không thể cử động. Anh nhìn sâu vào đôi mắt quyền lực của cô, biết rằng nếu anh nói đồng ý, anh sẽ không chỉ thiết kế một căn nhà, mà còn thiết kế lại cả cuộc đời mình theo ý cô. Nhưng sự nguy hiểm đó lại mang đến một cảm giác kích thích lạ lùng, thứ mà sự nhút nhát của anh luôn khao khát.
"Tôi... tôi nhận." Giọng anh khẽ khàng, gần như tan chảy vào không khí.