MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Ngực Ấm ÁpChương 2: Hợp Đồng Cưỡng Ép

Lồng Ngực Ấm Áp

Chương 2: Hợp Đồng Cưỡng Ép

860 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ tại triển lãm, Cố Trình trở về căn hộ của mình, sự hỗn loạn trong lòng anh còn lớn hơn bất kỳ cơn bão nào. Anh đã cố gắng tập trung vào bản vẽ, nhưng khuôn mặt quyền lực và bàn tay lạnh lẽo của Tô Dao cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh là người sống trong trật tự, nhưng cô lại là sự hỗn loạn đẹp đẽ mà anh không thể kiểm soát.

Sáng hôm sau, một bản hợp đồng thiết kế nội thất đã được gửi đến email của Cố Trình. Điều khoản pháp lý được soạn thảo chi tiết, nhưng điều khiến anh sững sờ là các điều khoản phụ liên quan đến sự hiện diện.

Điều khoản 4.1: Kiến trúc sư Cố Trình phải có mặt tại công trình (penthouse của Tô Dao) ít nhất 4 giờ/ngày, 6 ngày/tuần để đảm bảo tiến độ và sự hài lòng tuyệt đối của Chủ đầu tư.

Điều khoản 4.3 (Điều khoản "táo bạo" nhất): Để hiểu rõ nhu cầu cảm xúc về không gian của Chủ đầu tư, Kiến trúc sư Cố Trình phải dành thời gian cùng Chủ đầu tư tại khu vực thiết kế để quan sát và ghi chép.

Cố Trình hiểu rõ mục đích của điều khoản 4.3: Tô Dao không chỉ muốn một kiến trúc sư, cô muốn chiếm hữu sự tập trung và sự riêng tư của anh. Bản hợp đồng này là một sự cưỡng ép ngọt ngào.

Anh đã cố gắng gọi điện để thương lượng lại, nhưng Tô Dao không nhấc máy. Thay vào đó, anh nhận được một tin nhắn lạnh lùng, mang theo sự đe dọa nhẹ nhàng:

Tô Dao: 9 giờ sáng mai. Đừng đến muộn. Tôi không thích người không biết trân trọng cơ hội.

9 giờ sáng hôm sau, Cố Trình đứng trước cánh cửa penthouse sang trọng. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt được là phẳng phiu, cố gắng xây dựng một rào cản chuyên nghiệp. Anh muốn chứng minh rằng anh đến để làm việc.

Cánh cửa mở ra. Tô Dao đứng đó. Cô đã thay chiếc áo khoác đen thành một bộ đồ ngủ lụa màu rượu vang, buông lơi một cách quyến rũ và ngang ngược. Mái tóc đen xoăn nhẹ rủ xuống xương quai xanh tinh tế.

Cố Trình ngay lập tức cúi đầu, tránh ánh mắt cô. "Chào cô Tô. Tôi đã mang theo bản phác thảo ban đầu và dụng cụ đo đạc."

"Vào đi." Tô Dao lướt qua anh, không hề bận tâm đến trang phục của mình. "Chúng ta bắt đầu luôn. Tôi đang uống cà phê, anh muốn dùng gì không?"

"Không cần đâu, cảm ơn cô," Cố Trình lùi lại một bước, giữ khoảng cách tối đa. Anh trải cuộn bản vẽ trên sàn phòng khách, bắt đầu tập trung vào công việc để giảm bớt sự phân tâm của cô.

Tô Dao không hề rời đi. Cô ngồi trên chiếc sofa đối diện, nhấp một ngụm cà phê nóng, ánh mắt sắc sảo và thẳng thừng dán chặt vào Cố Trình. Cô không nói gì, chỉ quan sát từng cử động nhỏ của anh: cách anh cầm thước dây cẩn thận, cách anh cẩn thận ghi chú, và cách vành tai anh hơi đỏ lên mỗi khi cô nhìn thẳng vào anh quá lâu.

Sự kiểm soát bằng ánh mắt này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Nó khiến Cố Trình cảm thấy như một vật thể đang bị nghiên cứu.

"Kiến trúc sư Cố," Tô Dao đột ngột lên tiếng. "Không gian này quá rộng lớn, tôi cần một nơi để ẩn náu. Một nơi thật sự an toàn, nơi mà ánh sáng và tiếng ồn không thể xâm phạm."

Cố Trình giật mình, ngẩng đầu lên. Điều khoản 4.3 đã đến. Anh phải trả lời cô bằng sự thấu hiểu chuyên nghiệp.

"Vâng, tôi hiểu," Cố Trình lấy lại sự bình tĩnh. "Tôi sẽ thiết kế một khu vực đọc sách được cách âm tuyệt đối, sử dụng vật liệu hấp thụ âm thanh và hệ thống chiếu sáng mềm. Nó sẽ giống như một chiếc hộp an toàn."

Tô Dao nheo mắt, tỏ vẻ hài lòng. "Hộp an toàn. Tôi thích cái tên đó. Nhưng anh thiết kế cho tôi một nơi ẩn náu, còn anh thì sao? Anh có nơi ẩn náu của riêng mình không, Cố Trình?"

Câu hỏi đi thẳng vào sự cô độc và nhạy cảm của anh. Cố Trình cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt bút chì.

"Đó không phải là yêu cầu của hợp đồng, thưa cô Tô," anh thì thầm.

Tô Dao cười, đứng dậy. Cô bước đến gần anh, cúi xuống, và ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve lên chiếc áo sơ mi được là kỹ lưỡng ở ngực anh.

"Chính vì nó không nằm trong hợp đồng," cô nói, giọng nói đầy ám chỉ, "nên tôi muốn có một câu trả lời chân thật."

Cố Trình cảm thấy lồng ngực ấm áp của mình như bị siết chặt. Anh biết, Tô Dao không chỉ muốn một kiến trúc sư, cô muốn chủ nhân của căn nhà của anh.