Câu hỏi của Tô Dao như một mũi kim sắc lạnh, chọc thẳng vào sự cô độc mà Cố Trình luôn cố gắng che giấu. Anh biết, đối với người phụ nữ này, mọi cuộc đối thoại đều là một cuộc thẩm vấn tâm lý.
"Tôi... tôi có xưởng vẽ của riêng mình," Cố Trình trả lời, giọng anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng hơi run. "Đó là nơi yên tĩnh nhất."
Tô Dao cười khẽ, ánh mắt cô đầy vẻ không tin tưởng, nhưng lại mang một sự đồng cảm kỳ lạ. "Tĩnh lặng không có nghĩa là an toàn. Dù sao, anh đã hiểu yêu cầu của tôi. Bây giờ, bắt đầu đo đạc đi."
Cô lùi lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần. Trong suốt buổi sáng hôm đó, Tô Dao giữ nguyên bộ đồ ngủ lụa, và cô không hề rời khỏi tầm nhìn của Cố Trình. Cô không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa ra những yêu cầu mơ hồ về "kết cấu của sự mềm mại" hay "màu sắc của sự kiểm soát".
Sự hiện diện của cô, mùi hương của cô, và cách cô quan sát anh không chớp mắt đã khiến Cố Trình liên tục phạm lỗi. Anh đo sai kích thước cửa sổ hai lần, và làm rơi bút chì ba lần. Mỗi lần như vậy, Cố Trình lại cúi người xuống nhặt, và mỗi lần nhặt, anh lại chạm phải tầm mắt sắc lẹm của Tô Dao.
Tình tiết: Trong một lần Cố Trình đang đo chiều cao trần nhà, anh phải đứng trên một chiếc ghế nhỏ. Tô Dao tiến đến ngay bên dưới, đứng sát đến mức anh có thể cảm nhận hơi ấm từ đỉnh đầu cô.
"Chiều cao này khiến tôi cảm thấy bị áp bức," Tô Dao nói, ngước nhìn lên. "Tôi muốn trần nhà cao hơn, nhưng phải tạo cảm giác ôm ấp, không phải mở toang."
Cố Trình cảm thấy hoa mắt. Anh hoàn toàn không thể tập trung khi cô ở gần như vậy. Mọi giác quan của anh đều hướng về cô. Anh lo sợ sẽ mất thăng bằng và ngã vào vòng tay cô, một viễn cảnh vừa đáng sợ vừa kích thích.
"Vâng, cô Tô," Cố Trình cố gắng giữ vững thăng bằng, giọng anh khàn đi. "Tôi sẽ sử dụng các yếu tố hình khối cong và màu sắc trung tính để tạo ra hiệu ứng đó."
"Tốt." Tô Dao hài lòng. Cô không hề giúp anh giữ ghế, mà chỉ tiếp tục nhìn anh với sự thụ hưởng rõ rệt.
Cuối cùng, 4 giờ làm việc cũng kết thúc. Cố Trình vội vàng thu dọn dụng cụ, anh gần như muốn chạy trốn.
"Hẹn gặp lại cô Tô vào ngày mai. Tôi sẽ gửi bản vẽ kỹ thuật chi tiết qua email."
Tô Dao đứng dậy, tiến đến chặn lối đi. Cô không dùng bạo lực, chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng sự hiện diện của cô là một bức tường không thể vượt qua.
"Cố Trình," cô gọi tên anh, không phải bằng giọng ra lệnh, mà bằng giọng trìu mến đến rợn người. "Anh đã làm việc vất vả rồi. Sao không nán lại uống với tôi một ly trà hoa cúc? Nó sẽ giúp anh lấy lại trật tự."
Cố Trình lắc đầu vội vàng. "Không, tôi... tôi còn một cuộc họp khác. Tôi phải đi ngay."
Tô Dao không ép buộc. Cô chỉ nhếch môi, ánh mắt cô đầy sự hiểu biết. "Được rồi. Nhưng tôi sẽ gửi cho anh một món quà nhỏ."
Khi Cố Trình ra đến cửa, anh nhận được tin nhắn từ Tô Dao. Không phải hình ảnh, không phải lời nói, mà là một đoạn ghi âm giọng nói ngắn.
Trong đoạn ghi âm, chỉ có một tiếng thở dài nhẹ nhàng của Tô Dao, sau đó là tiếng cô khẽ gọi tên anh: "Cố Trình..."
Âm thanh đó quá dịu dàng, quá gần gũi, khiến toàn bộ cơ thể anh nóng ran. Anh biết, đây là một hình thức kiểm soát mới: cô đang dùng sự ngọt ngào của mình để phá hủy sự nhút nhát của anh. Anh không thể xóa bỏ đoạn ghi âm đó. Anh không dám.
Anh bước vào thang máy, trái tim vẫn đập mạnh trong lồng ngực ấm áp dưới lớp áo sơ mi. Anh biết, ngày mai, anh sẽ lại đến. Bởi vì, anh không thể cưỡng lại được sự chiếm hữu của cô.