Ngày hôm sau, Cố Trình đến penthouse đúng giờ, nhưng tâm trạng anh nặng trĩu. Đoạn ghi âm giọng nói của Tô Dao vẫn ám ảnh anh suốt đêm. Anh đã nghe nó không dưới mười lần, cảm giác tội lỗi và sự kích thích đan xen.
Hôm nay, Tô Dao không mặc đồ ngủ. Cô mặc một chiếc quần da bó sát và áo sơ mi lụa trắng, vẫn giữ nguyên khí chất chủ động và quyền lực. Tuy nhiên, thái độ của cô có chút thay đổi. Cô không còn nhìn anh chằm chằm nữa, mà tập trung vào các bản vẽ.
"Kiến trúc sư Cố," Tô Dao nói, chỉ vào một góc khuất trong bản thiết kế. "Đây là khu vực 'Hộp An Toàn' anh đề xuất. Tôi muốn nó được bao quanh bởi các bức tường sách, nhưng lại phải có một lối thoát bí mật."
Cố Trình ngạc nhiên. "Lối thoát bí mật, thưa cô? Để làm gì?"
Tô Dao tựa lưng vào ghế, nhếch môi. "Anh không thấy phi lý sao? Một nơi ẩn náu lại không có đường rút lui. Sự an toàn tuyệt đối là một lời nói dối. Tôi cần biết rằng tôi có thể trốn thoát nếu sự tĩnh lặng trở nên quá ngột ngạt."
Cố Trình gật đầu, hiểu ra. Đằng sau sự mạnh mẽ của Tô Dao, là một nỗi sợ bị giam cầm. Anh bắt đầu phác thảo chi tiết. Trong lúc anh đang tập trung, anh nghe thấy tiếng chuông cửa.
Tô Dao mở cửa, và một người đàn ông lạ mặt bước vào. Đó là một nhà sưu tập nghệ thuật, người đến xem một bức tượng đồng cổ. Tô Dao giao dịch nhanh chóng và chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, Cố Trình, người đang ngồi ở góc phòng, bắt đầu thở dốc. Anh lùi sát vào tường, ôm lấy tập hồ sơ. Anh ghét đám đông, ghét tiếng ồn, và sự xuất hiện bất ngờ của người lạ khiến anh cảm thấy bị phơi bày và dễ tổn thương.
Tô Dao nhận ra sự thay đổi đột ngột của anh. Cô nhanh chóng kết thúc cuộc giao dịch, nhưng khi cô quay lại, Cố Trình đã run rẩy không kiểm soát.
Cô vội vàng đến bên anh, sự chiếm hữu và bảo vệ lập tức trỗi dậy. Cô đưa tay lên che tai anh.
"Chuyện gì vậy?" Giọng cô mang theo sự lo lắng hiếm có.
Cố Trình hít sâu, cố gắng nói. "Tôi... tôi xin lỗi. Tôi không quen với... sự hiện diện của người lạ. Tiếng nói lớn... tôi bị phân tâm."
Tô Dao hiểu ra. Sự nhạy cảm của Cố Trình không chỉ là tính cách, mà là một hội chứng tâm lý liên quan đến sự xâm phạm không gian cá nhân. Đây là điểm yếu và cũng là nơi anh cần cô nhất.
Cô không chế giễu hay chỉ trích. Thay vào đó, cô nắm lấy cổ tay anh, kéo anh vào một căn phòng nhỏ, ít ánh sáng, dùng làm phòng kho. Căn phòng đó có một chiếc ghế đệm nhỏ và một giá sách.
"Ngồi xuống," Tô Dao ra lệnh, nhưng giọng cô lại nhẹ nhàng đến bất ngờ. "Đây là nơi tạm thời. Tôi sẽ cho người lắp đặt cách âm ngay lập tức."
Cô lấy một chiếc khăn quàng cổ mềm mại từ tủ quần áo gần đó, nhẹ nhàng quấn quanh tai Cố Trình. Hành động này không phải lãng mạn, mà là chăm sóc một cách chủ động.
"Anh thật thú vị, Cố Trình," Tô Dao thì thầm. "Anh thiết kế những không gian lớn, nhưng lại sợ hãi sự tồn tại trong đó. Anh cần một vệ sĩ cho tâm trí của mình."
Cố Trình dựa vào chiếc ghế đệm, cảm thấy sự tĩnh lặng đang dần trở lại. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy sợ hãi sự kiểm soát của cô. Anh cảm thấy an toàn.
"Cô... cô đã từng cảm thấy như vậy chưa?" Anh hỏi, giọng nhỏ hơn bao giờ hết.
Tô Dao nhìn vào bóng tối. "Tôi không sợ đám đông. Tôi sợ sự trống rỗng khi đám đông tan đi. Đó là lý do tại sao tôi chiếm hữu mọi thứ xung quanh mình. Tôi cần sự đảm bảo rằng tôi không bị bỏ lại."
Đó là một lời thú nhận yếu đuối hiếm hoi từ cô. Khoảnh khắc đó, Cố Trình nhận ra, họ không phải là thợ săn và con mồi. Họ là hai tâm hồn cô độc, tìm kiếm sự cứu rỗi từ sự kiểm soát và sự bảo vệ của người kia.