Lời đáp của Cố Trình—về việc thiết kế "sự hiện diện" của anh—đã làm Tô Dao ngạc nhiên. Cô đã quen với việc chiếm đoạt, chứ không phải được đề nghị một sự hiện diện bền vững.
Cô nhìn anh, người vẫn đang co mình trong căn phòng kho tối. "Anh đang cố gắng thiết kế chúng ta vào căn nhà này sao, Cố Trình?"
Cố Trình gật đầu, sự sợ hãi đã giảm đi, thay vào đó là sự tập trung của một kiến trúc sư. "Tôi không thể tạo ra 'Hộp An Toàn' cho cô nếu không có một lực neo cảm xúc. Cô cần một nơi để ẩn náu, và tôi cần một lý do để tin rằng sự nhạy cảm của tôi có giá trị. Hãy để tôi trở thành thiết kế cảm xúc của cô."
Tô Dao không đáp lời ngay. Lời nói của anh quá chân thật, quá dịu dàng, và đó là thứ cô chưa từng gặp. Sự mạnh mẽ của cô luôn được xây dựng trên sự thao túng và quyền lực, nhưng Cố Trình đang trao cho cô sự tự nguyện.
"Được thôi," Tô Dao cuối cùng nói, giọng cô trở nên trầm hơn. "Vậy thì, hãy thiết kế mối quan hệ này đi, Kiến trúc sư Cố."
Vài ngày sau, công việc tại penthouse tiến triển nhanh chóng. Tô Dao đã cho người lắp đặt hệ thống cách âm cao cấp theo yêu cầu khẩn cấp của Cố Trình. Cô cũng cố gắng đảm bảo không có người lạ nào xuất hiện bất ngờ. Sự kiểm soát của cô giờ đây được hướng vào việc bảo vệ anh.
Một buổi chiều, khi Cố Trình đang đo đạc khu vực bếp, anh sơ ý làm rơi một chiếc dao rọc giấy sắc bén. Anh vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng không kịp. Lưỡi dao rạch một đường dài trên mu bàn tay trái của anh.
Cố Trình khẽ rên lên, máu lập tức rỉ ra, thấm vào chiếc áo sơ mi trắng. Phản xạ đầu tiên của anh không phải là kêu cứu, mà là che giấu vết thương, vì anh ghét sự chú ý và sự lộn xộn.
Tô Dao đang ở phòng khách, nhưng cô có một đôi mắt sắc như đại bàng. Cô gần như lập tức có mặt, giọng cô nghiêm trọng: "Đưa tay anh đây."
Cố Trình ngần ngại. "Không sao, cô Tô, tôi chỉ cần băng lại là được."
"Tôi nói đưa tay anh đây!" Giọng cô lên cao, mang theo sự giận dữ của một người bị phản kháng.
Cố Trình không dám chống đối. Anh chậm rãi đưa bàn tay đang rỉ máu cho cô. Vết cắt khá sâu.
Tô Dao kéo anh vào phòng tắm, mở hộp sơ cứu. Cô không hề tỏ ra ghê sợ máu, mà hành động nhanh chóng, chuyên nghiệp và dứt khoát. Cô rửa sạch vết thương, sau đó sát trùng. Cố Trình rụt người lại vì đau, nhưng Tô Dao giữ chặt cổ tay anh, không cho anh rút về.
"Đau?" Cô hỏi, ánh mắt đầy trách móc.
"Một chút," anh thừa nhận, nhìn chằm chằm vào động tác chăm sóc của cô.
Sau khi băng bó xong xuôi, Tô Dao vẫn giữ tay anh. Cô nhẹ nhàng vuốt ve vết thương đã được băng kín, sau đó lật cổ tay anh lên. Cố Trình có nhiều vết sẹo mờ, cũ kỹ hơn, hầu hết đều là những vết cắt nhỏ và nông.
"Những vết này... là từ bao giờ?" Tô Dao hỏi, giọng cô chứa đựng sự tò mò cá nhân sâu sắc.
Cố Trình lại co mình lại. "Chúng... không có gì. Tai nạn trong lúc làm việc thôi."
"Không phải tai nạn," Tô Dao khẳng định. Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh sợ thế giới xung quanh, và anh dùng sự đau đớn nhỏ bé này để lấy lại cảm giác kiểm soát bản thân, phải không?"
Cố Trình sững sờ. Anh không thể tin được cô lại nhìn thấu anh nhanh đến vậy. Sự nhạy cảm và nỗi sợ hãi của anh đôi khi khiến anh tự gây thương tích nhỏ để "neo" mình lại với thực tại.
Tô Dao nhẹ nhàng đưa tay lên lồng ngực ấm áp của anh, nơi trái tim đang đập nhanh.
"Từ nay về sau," cô nói, ánh mắt kiên định. "Nếu anh cần cảm giác kiểm soát, hãy nói với tôi. Tôi sẽ kiểm soát anh. Tôi sẽ là người gây ra sự đau đớn, hoặc sự xoa dịu. Đừng tự làm tổn thương mình nữa. Anh là tài sản của tôi, Cố Trình. Và tôi không cho phép tài sản của mình bị hư hại."
Cố Trình không cảm thấy bị xúc phạm. Ngược lại, lời nói chiếm hữu tuyệt đối này mang lại cho anh một sự an toàn và chắc chắn mãnh liệt. Lần đầu tiên, anh cảm thấy có người thực sự muốn bảo vệ anh khỏi chính bản thân mình. Anh gật đầu nhẹ, nước mắt rưng rưng.