Lời tuyên bố chiếm hữu của Tô Dao trong Chương 5 đã thay đổi động lực giữa hai người. Cố Trình không còn chỉ là một kiến trúc sư bị ép buộc, mà là một người được bảo vệ, người sẵn lòng chấp nhận sự kiểm soát của cô.
Để củng cố "thỏa thuận" không lời này, tối hôm đó, Tô Dao làm một điều hoàn toàn bất ngờ. Thay vì đi dự tiệc hoặc làm việc, cô đuổi hết người giúp việc và tự mình chuẩn bị bữa tối tại penthouse.
Cố Trình trở lại căn hộ để lấy thêm dụng cụ, và bị bất ngờ bởi khung cảnh anh thấy.
Phòng khách rộng lớn, thường lạnh lẽo, giờ được thắp sáng bởi hàng chục ngọn nến thơm dịu. Món ăn được đặt trên chiếc bàn nhỏ trong góc, không phải một bữa tiệc xa hoa, mà là những món đơn giản, ấm cúng: súp kem và mì Ý phô mai, món ăn mà Cố Trình từng nhắc đến một cách ngẫu nhiên.
Tô Dao đang mặc một chiếc váy len cashmere màu xám nhạt, vẻ ngoài dịu dàng hơn hẳn bộ đồ lụa ban sáng, nhưng ánh mắt cô vẫn mang theo sự quyền lực không thể chối cãi.
"Tôi nghĩ anh cần một môi trường được kiểm soát hoàn toàn để ăn tối," Tô Dao nói, chỉ vào ghế. "Không có tiếng ồn, không có ánh đèn flash. Chỉ có nến và sự tĩnh lặng. Ngồi xuống đi."
Cố Trình cảm thấy lồng ngực mình ấm áp một cách kỳ lạ. Anh chưa bao giờ nhận được sự quan tâm chu đáo và tinh tế đến vậy.
"Cô Tô... cô không cần phải làm vậy."
"Tôi cần," Tô Dao đáp dứt khoát. "Tôi không thích những người của tôi phải chịu đói. Anh là dự án quan trọng nhất của tôi lúc này."
Cố Trình hiểu, cô vẫn dùng ngôn ngữ chiếm hữu, nhưng hành động lại là sự chăm sóc thuần túy. Anh ngoan ngoãn ngồi xuống.
Bữa tối diễn ra trong sự yên lặng thoải mái. Món ăn rất ngon, và Cố Trình, người thường ăn uống qua loa vì sự nhạy cảm với môi trường xung quanh, đã ăn hết phần của mình.
Sau bữa ăn, Tô Dao rót trà hoa cúc cho anh. Cô nhìn anh, ánh nến phản chiếu trong đôi mắt sắc bén.
"Bây giờ, hãy nói về nơi ẩn náu của anh đi, Cố Trình," Tô Dao bắt đầu. "Anh không chỉ sợ tiếng ồn. Anh sợ bị nhìn thấy."
Cố Trình thở dài, biết rằng anh không thể giấu cô. Anh bắt đầu kể, giọng anh trầm và nhỏ, nhưng không hề run rẩy dưới ánh nến ấm áp.
"Khi tôi còn bé, tôi đã thiết kế một căn nhà mô hình và nó được trưng bày ở một sự kiện công cộng. Tôi đã rất tự hào. Nhưng sau đó, mọi người xúm lại, đèn flash chớp liên tục... Tôi cảm thấy như bị lột trần. Từ đó, tôi chỉ có thể sáng tạo trong sự cô độc. Tôi sợ sự chú ý và sự phán xét của đám đông. Tôi sợ họ sẽ làm hỏng trật tự mà tôi đã xây dựng."
Anh dừng lại, nhìn Tô Dao, sợ hãi sự khinh miệt. Nhưng cô chỉ lắng nghe, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.
"Vậy ra," Tô Dao nói, giọng cô dịu dàng đến bất ngờ. "Anh là một thiên tài sống trong một vỏ bọc pha lê. Anh chỉ có thể tỏa sáng trong bóng tối. Nhưng tôi không sợ bóng tối, Cố Trình."
Cô với tay qua bàn, nắm lấy bàn tay còn lại của anh. "Tôi hứa với anh, tôi sẽ không bao giờ đẩy anh vào ánh sáng mà anh không muốn. Tôi sẽ là bức tường che chắn của anh. Anh chỉ cần tỏa sáng cho riêng tôi."
Sự bảo vệ tuyệt đối của Tô Dao khiến Cố Trình cảm thấy xúc động sâu sắc. Đây không phải là tình yêu lãng mạn, mà là một lời thề nguyền về sự cộng sinh hoàn hảo.
Cố Trình siết nhẹ tay cô. "Tôi tin cô, Tô Dao."
Anh đã dùng tên cô, không còn là "Cô Tô" đầy khoảng cách. Khoảnh khắc đó, Cố Trình biết, anh đã hoàn toàn chấp nhận người thợ săn này. Và cô, người phụ nữ quyền lực luôn sợ bị bỏ rơi, đã tìm thấy mắt xích neo giữ mình.