Sự can thiệp sâu của Tô Dao vào sự nghiệp của Cố Trình (Chương 12) cuối cùng cũng dẫn đến một xung đột không thể tránh khỏi. Mặc dù Cố Trình đã chấp nhận sự bảo vệ của cô, nhưng bản chất nhạy cảm và mong muốn giá trị cá nhân của anh vẫn âm ỉ.
Tối hôm đó, Cố Trình đang làm việc muộn tại penthouse. Anh cố gắng hoàn thiện một chi tiết thiết kế cho dự án thương mại, nhưng cảm thấy bế tắc. Tô Dao bước vào phòng, cầm theo một bản báo cáo.
"Kiến trúc sư Cố, tôi vừa xem báo cáo tiến độ. Anh đang gặp vấn đề ở tầng 15," Tô Dao nói, giọng cô chuyên nghiệp, nhưng mang theo sự kiểm soát. "Giải pháp của anh cho hệ thống thông gió quá phức tạp. Hãy đơn giản hóa nó. Tôi đã yêu cầu đội ngũ kỹ thuật điều chỉnh theo gợi ý của tôi."
Cố Trình giật mình ngẩng đầu lên. Anh cảm thấy như bị đánh một cú đau. "Cô Tô! Cô đã làm gì cơ? Đó là thiết kế của tôi! Cô không thể tự ý thay đổi chi tiết kỹ thuật mà không hỏi ý tôi!"
Tô Dao nhíu mày. "Tại sao không? Anh đang bị chậm tiến độ. Hơn nữa, gợi ý của tôi hiệu quả hơn, tiết kiệm chi phí 10%. Đây là dự án thương mại, Cố Trình. Hiệu quả quan trọng hơn sự phức tạp không cần thiết."
"Không phải về sự phức tạp!" Cố Trình đứng bật dậy, đây là lần đầu tiên anh thể hiện sự tức giận rõ ràng. "Đó là về sự tôn trọng! Cô có thể kiểm soát cuộc sống cá nhân của tôi, kiểm soát ai được phép nói chuyện với tôi, nhưng cô không thể kiểm soát từng đường nét thiết kế của tôi! Đó là sự sáng tạo của tôi, là nơi tôi cảm thấy độc lập duy nhất!"
Giọng anh run lên vì xúc động và tức giận. Khuôn mặt anh tái đi, nhưng đôi mắt hổ phách lại rực lên ngọn lửa hiếm hoi.
Tô Dao sững sờ. Cô chưa bao giờ thấy anh phản kháng mạnh mẽ như vậy. Cô đã quen với sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh.
"Anh đang làm ầm ĩ lên vì một chi tiết kỹ thuật nhỏ sao?" Tô Dao lạnh lùng nói. "Anh biết tôi đang làm điều tốt nhất cho anh. Nếu anh thất bại, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm. Anh có muốn tôi bảo vệ anh, hay muốn tôi thả anh ra để anh tự sụp đổ dưới áp lực không?"
"Tôi muốn cô tôn trọng sự thụ động của tôi!" Cố Trình hét lên, rồi ngay lập tức hối hận vì đã nói quá lớn. "Tôi muốn cô kiểm soát môi trường xung quanh tôi, nhưng không phải kiểm soát con người tôi! Tôi không phải là một con rối trong bản vẽ của cô!"
Anh quay lưng lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh biết, anh đang mạo hiểm làm tổn thương mối quan hệ cộng sinh này.
Tô Dao nhìn bóng lưng anh. Sự tức giận của cô từ từ lắng xuống, thay thế bằng một cảm giác bị tổn thương và nhận ra. Cô đã quá quen với việc ra lệnh và được tuân theo, đến nỗi cô quên mất rằng sự dịu dàng của Cố Trình không có nghĩa là anh không có ý chí.
"Tôi... tôi xin lỗi," Tô Dao nói, giọng cô nhỏ hơn thường lệ. Đây là lần đầu tiên cô nói lời xin lỗi với anh. "Tôi đã quá mạnh mẽ. Tôi đã vượt quá giới hạn."
Cô bước đến gần anh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Cố Trình vẫn cứng nhắc, nhưng không né tránh.
"Tôi làm vậy vì tôi sợ anh sẽ lại lo lắng và tự làm tổn thương mình," Tô Dao thừa nhận. "Tôi đã dùng sự kiểm soát để bảo vệ mình khỏi việc phải thấy anh yếu đuối. Nhưng tôi hiểu rồi. Anh cần không gian để sáng tạo."
Cô xoay người Cố Trình lại. "Tôi sẽ hủy bỏ yêu cầu điều chỉnh kỹ thuật của tôi. Tôi tin tưởng vào thiết kế của anh, Kiến trúc sư Cố. Nhưng đổi lại, anh phải hứa với tôi, nếu có bất kỳ áp lực nào làm anh bối rối, anh phải nói với tôi ngay lập tức. Đừng tự chịu đựng."
Cố Trình nhìn vào ánh mắt chân thành của cô. Sự giận dữ của anh tan biến, thay vào đó là sự ấm áp. Anh gật đầu.
"Tôi hứa. Nhưng cô cũng phải hứa, cô sẽ không ra lệnh cho tôi nữa, trừ khi đó là về việc yêu cầu tôi ở lại bên cô."
Tô Dao mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện vì sự nhượng bộ của anh.