Sau khi chứng kiến nỗi ám ảnh của Cố Trình với ánh sáng, Tô Dao hiểu rằng việc kiểm soát môi trường xung quanh là chìa khóa để giữ anh. Cô đã hoàn toàn trở thành "bức tường bóng tối an toàn" của anh.
Nhờ sự can thiệp của Tô Dao, dự án kiến trúc thương mại lớn của Cố Trình được đẩy nhanh tiến độ. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy hãnh diện, Cố Trình lại cảm thấy bất an. Anh không trực tiếp đối diện với bất kỳ thử thách nào, mọi cánh cửa đều được Tô Dao mở sẵn.
Một buổi tối, Cố Trình đang xem xét hợp đồng mới được gửi đến, trong đó nêu rõ Tô Dao là nhà đầu tư chính và có quyền phê duyệt toàn bộ thiết kế nội thất của tòa nhà. Điều này vượt xa sự giúp đỡ thông thường.
Cố Trình đặt tài liệu xuống, tìm Tô Dao, người đang ngồi đọc báo cáo tài chính.
"Tô Dao," Cố Trình gọi, giọng anh mang theo sự thất vọng nhẹ. "Dự án mới này... Tôi không muốn cô can thiệp quá sâu vào việc thiết kế. Tôi muốn dự án này là của tôi. Tôi muốn sự độc lập."
Tô Dao ngước lên, ánh mắt cô sắc lạnh và bình tĩnh. "Độc lập? Anh nói về độc lập trong khi anh không dám tham gia một buổi họp mặt đông người?"
Cô đứng dậy, chậm rãi bước đến chỗ anh. Cô không tức giận, mà chỉ mang sự thông thái đáng sợ.
"Cố Trình, anh nhầm lẫn giữa độc lập và sự cô độc. Anh không cần phải tự mình chiến đấu với thế giới ồn ào này. Tôi đang tạo ra một con đường hoàn hảo để anh đi. Dự án này thành công, tên tuổi anh sẽ lên cao, và anh sẽ có quyền lực. Quyền lực đó sẽ là một phần của bức tường bảo vệ của chúng ta."
Cô đặt tay lên má anh, vuốt nhẹ. "Tôi đang khai thác tài năng của anh, đúng vậy. Nhưng tôi đang khai thác nó để phục vụ anh. Nếu không có tôi, anh vẫn sẽ là một thiên tài nhút nhát, sống mãi trong xưởng vẽ tối tăm của mình. Anh muốn điều đó sao?"
Cố Trình bối rối. Cô nói đúng. Anh khao khát thành công, nhưng anh sợ hãi quá trình để đạt được nó. Tô Dao đang loại bỏ mọi vật cản.
"Nhưng... tôi cảm thấy bị động," Cố Trình lắp bắp. "Tôi không muốn bị người khác nghĩ rằng tôi chỉ là công cụ của cô."
Tô Dao cười khẽ, đầy sự quyến rũ nguy hiểm. "Anh là công cụ của tôi, Cố Trình. Công cụ để tôi giữ lại sự tỉnh táo, sự mềm mại trong cuộc sống này. Và tôi là công cụ để anh có được ánh hào quang mà không cần đối diện với ánh sáng."
Cô nhẹ nhàng kéo cà vạt của anh xuống, gần sát mặt cô. "Hãy tin tôi. Đằng sau cánh cửa đóng kín, tôi là của anh. Anh có thể mềm yếu, anh có thể nhút nhát, anh có thể trốn tránh thế giới. Nhưng trước mặt người khác, anh là kiệt tác được tôi bảo trợ. Tôi sẽ đảm bảo mọi người đều biết đến tài năng của anh, chứ không phải sự yếu đuối của anh."
Cô hôn nhẹ lên trán anh, một cử chỉ chủ quyền và an ủi.
"Hãy chấp nhận sự giúp đỡ này, Cố Trình. Anh xứng đáng có được nó. Hãy để tôi lo phần xấu xí của thế giới này."
Cố Trình cảm thấy mọi sự phản kháng tan biến. Sự thao túng ngọt ngào của Tô Dao đã thắng. Anh thích được cô dẫn dắt, thích được cô bảo vệ. Anh gật đầu, sự bất an bị đẩy lùi.
"Được rồi, Tô Dao. Cô là người biết rõ nhất."
Tô Dao mỉm cười chiến thắng. Cô ôm lấy anh, đầu anh tựa vào lồng ngực ấm áp của cô.