MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Ngực Ấm ÁpChương 11: Nỗi Ám Ảnh Về Ánh Sáng

Lồng Ngực Ấm Áp

Chương 11: Nỗi Ám Ảnh Về Ánh Sáng

702 từ · ~4 phút đọc

Sau sự can thiệp của Tô Dao vào dự án thương mại, Cố Trình cảm thấy hỗn độn. Anh biết ơn vì cô đã loại bỏ yếu tố gây lo lắng (Lâm Gia), nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra rằng sự kiểm soát của cô đã vượt ra ngoài phạm vi cá nhân và lan sang sự nghiệp của anh.

Tuy nhiên, sự thỏa mãn vì được bảo vệ đã lấn át sự bất mãn. Anh tập trung hơn vào công trình penthouse, nơi anh có thể hoàn toàn làm chủ.

Buổi chiều hôm đó, Cố Trình đang trình bày mô hình thiết kế ánh sáng hoàn chỉnh cho căn penthouse. Thiết kế của anh là một kiệt tác: tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên vào ban ngày, nhưng chuyển hoàn toàn sang hệ thống chiếu sáng ẩn, mềm mại, và tông màu ấm áp vào buổi tối—một sự phản ánh hoàn hảo về nhu cầu ánh sáng của Tô Dao (và cả sự nhạy cảm của chính anh).

"Thiết kế này sẽ tạo ra nhiều lớp ánh sáng," Cố Trình giải thích, chỉ vào mô hình. "Ánh sáng không đến từ một nguồn cố định, mà lan tỏa, dịu nhẹ, tạo cảm giác được bao bọc. Giống như một cái ôm bằng ánh sáng."

Tô Dao nhìn chằm chằm vào mô hình, ánh mắt cô không phải là sự đánh giá của chủ đầu tư, mà là sự nghiên cứu sâu sắc về tâm lý.

"Đẹp lắm, Cố Trình," cô nói. "Anh đã thiết kế đúng nỗi sợ hãi của chúng ta. Anh sợ ánh sáng rọi thẳng, tôi sợ sự phơi bày."

"Đúng vậy," Cố Trình gật đầu. "Tôi muốn cô cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở đây."

Đúng lúc đó, đèn trần của phòng khách đột ngột bật sáng, do người giúp việc vô tình chạm vào công tắc tổng. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo, mạnh mẽ, chiếu rọi khắp căn phòng.

Cố Trình lập tức co rúm người lại. Anh đưa tay lên che mắt, thở dốc. Đây không phải là sự sợ hãi thông thường; nó là một phản ứng vật lý gần như tê liệt trước ánh sáng mạnh.

Tô Dao lập tức đứng dậy, hành động nhanh như chớp. Cô không bật đèn khác, mà dùng chính cơ thể mình để chắn ánh sáng khỏi Cố Trình. Cô nắm lấy gáy anh, cúi đầu anh xuống lồng ngực ấm áp của cô.

"Đừng sợ," cô nói, giọng cô là một mệnh lệnh trấn an. "Tôi ở đây. Nó qua rồi."

Cô dùng tay kia ra hiệu cho người giúp việc tắt đèn. Chỉ khi căn phòng trở lại với ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ của buổi chiều tà, Tô Dao mới từ từ buông anh ra.

Cố Trình vẫn run rẩy, anh bám chặt vào eo cô.

"Anh không sao chứ?" Tô Dao hỏi, khuôn mặt cô đầy sự lo lắng hiếm hoi.

"Tôi... tôi không thích ánh sáng mạnh," Cố Trình hổn hển. "Nó khiến tôi thấy như... như mọi lỗi lầm, mọi bí mật của tôi đều bị phơi bày ra hết."

Tô Dao hiểu ra. Nỗi ám ảnh về ánh sáng của anh chính là nỗi ám ảnh về sự minh bạch và sự phán xét công khai.

"Từ giờ trở đi," Tô Dao tuyên bố, ánh mắt cô đầy sự quyết đoán chiếm hữu. "Anh chỉ được phép làm việc trong ánh sáng dịu nhẹ. Tôi sẽ đích thân kiểm tra mọi hệ thống chiếu sáng. Và nếu có ai dám rọi ánh sáng mạnh vào anh, tôi sẽ hủy hoại sự nghiệp của họ."

Sự tàn nhẫn và sự bảo vệ của Tô Dao hòa quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn vững chắc mà Cố Trình không thể chối từ.

Cố Trình ngước nhìn cô, và sự sợ hãi tan đi, thay bằng sự ngưỡng mộ và phụ thuộc. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên cổ Tô Dao, một cử chỉ tự nguyện và thân mật.

"Cảm ơn cô, Tô Dao. Cô là... bóng tối an toàn của tôi."

Tô Dao mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn. Cô biết, nỗi ám ảnh của anh về ánh sáng đã trở thành công cụ kiểm soát mạnh mẽ nhất của cô.