Lời thề hứa về việc giữ bí mật sự yếu đuối của Tô Dao càng làm sâu sắc thêm mối liên kết giữa họ. Cố Trình cảm thấy anh không chỉ được bảo vệ, mà còn là người duy nhất được nhìn thấy con người thật của cô. Điều này làm tăng thêm sự tin tưởng và phụ thuộc của anh.
Vài ngày sau, Cố Trình có buổi gặp mặt với đối tác cho một dự án kiến trúc thương mại lớn. Anh đã tuân thủ quy tắc của Tô Dao, thông báo chi tiết về cuộc gặp trước đó. Tô Dao chỉ nói ngắn gọn: "Anh đi đi, nhưng đừng để bất kỳ ai làm anh bối rối."
Buổi gặp diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh (do Tô Dao chọn). Đối tác của Cố Trình là Lâm Gia, một nữ giám đốc dự án năng động và thẳng thắn. Cô là người hoàn toàn trái ngược với Cố Trình: tự tin, hoạt bát và thường xuyên cười lớn.
Lâm Gia rất ngưỡng mộ tài năng của Cố Trình. Cô không ngừng khen ngợi các bản vẽ và sự tinh tế trong thiết kế của anh. Cố Trình cố gắng giữ sự chuyên nghiệp, nhưng sự nhiệt tình của Lâm Gia khiến anh cảm thấy áp lực và bối rối. Anh bắt đầu thở gấp, ngón tay anh bấu chặt vào ly nước.
"Thiết kế của anh thật tuyệt vời, Cố Trình," Lâm Gia nói, vươn người qua bàn để chỉ vào một chi tiết nhỏ trên bản vẽ của anh. Sự gần gũi đột ngột này khiến Cố Trình co người lại.
Đúng lúc đó, Tô Dao xuất hiện. Cô không bước vào quán cà phê, mà chỉ dừng chiếc xe hơi đen bóng của mình ngay trước cửa sổ kính. Cô không nhìn vào Cố Trình hay Lâm Gia, mà chỉ tập trung vào chiếc điện thoại. Tuy nhiên, sự hiện diện của chiếc xe sang trọng và khí chất lạnh lùng của Tô Dao đã thu hút mọi ánh nhìn trong quán.
Lâm Gia thoáng nhìn qua cửa sổ, nhận ra Tô Dao—nữ tổng tài quyền lực của tập đoàn tài chính khổng lồ. Lâm Gia lập tức hiểu được sự việc.
"Ồ, Kiến trúc sư Cố," Lâm Gia thu lại sự nhiệt tình, giọng cô trở nên chuyên nghiệp và lạnh lùng hơn. "Tôi nghĩ chúng ta nên kết thúc buổi họp ở đây. Tôi đã có đủ thông tin rồi. Cảm ơn anh."
Cô nhanh chóng đứng dậy, gật đầu chào Cố Trình một cách xa cách rồi rời đi.
Cố Trình nhìn theo Lâm Gia, sau đó nhìn ra cửa sổ. Tô Dao đã bước ra khỏi xe. Cô mặc một bộ vest quyền lực, không hề nhìn vào anh, mà chỉ gọi điện thoại. Nhưng anh biết, cô đến đây là vì anh.
Cố Trình thu dọn đồ đạc, đi ra ngoài. Anh bước đến bên cạnh Tô Dao.
"Cô Tô, cô đến đây làm gì?" Anh hỏi, giọng anh xen lẫn sự biết ơn và sợ hãi.
Tô Dao cúp điện thoại, ánh mắt cô không hề ghen tuông, mà chỉ có sự lạnh lùng và áp đặt.
"Tôi đã bảo anh rồi. Đừng để bất kỳ ai làm anh bối rối," Tô Dao nói. "Cô gái đó quá ồn ào. Cô ta đang xâm phạm sự tĩnh lặng của anh."
Cô không hề ghen với Lâm Gia trên phương diện tình cảm, cô ghen với sự ảnh hưởng mà Lâm Gia tạo ra đối với trật tự cảm xúc của Cố Trình. Cô không chấp nhận bất kỳ yếu tố nào đe dọa đến sự phụ thuộc của anh vào cô.
"Tôi đã xử lý việc đó rồi," Tô Dao tiếp tục. "Cô ta sẽ không quấy rầy anh nữa. Tôi đã thông báo với đối tác của cô ta rằng tôi sẽ đầu tư vào dự án của anh với điều kiện: chỉ có anh là người chịu trách nhiệm chính, và cô ta phải làm việc dưới sự giám sát của người khác."
Cố Trình sững sờ. "Cô... cô đã can thiệp vào dự án của tôi sao?"
"Đúng vậy," Tô Dao đáp, giọng cô đầy sự tự mãn. "Tôi đang bảo vệ tài sản của tôi. Anh phải tập trung vào thiết kế, không phải đối phó với những tiếng ồn xung quanh. Anh không thích ánh sáng, vậy thì tôi sẽ dựng lên bức tường bóng tối cho anh."
Tô Dao nắm lấy tay Cố Trình, siết chặt một cách mạnh mẽ, kéo anh vào trong xe.
Cố Trình ngồi bên cạnh cô. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp: sự bất mãn nhẹ vì bị can thiệp vào công việc, nhưng lại là sự mãn nguyện lớn lao vì cô đã bảo vệ anh khỏi sự bối rối của thế giới bên ngoài.
Anh dựa vào ghế, nhắm mắt lại. Anh biết, anh đang ngày càng lún sâu vào sự thao túng ngọt ngào của cô.