Sự chấp thuận của Cố Trình đã mở ra một kỷ nguyên mới, một mối quan hệ mà Tô Dao gọi là "Thỏa Thuận Cộng Sinh." Đúng như lời hứa, Tô Dao nắm quyền kiểm soát toàn bộ. Cô thiết lập những quy tắc rõ ràng:
1. Họ sẽ không xuất hiện cùng nhau ở nơi công cộng đông người, tôn trọng nỗi sợ bị chú ý của Cố Trình.
2. Cố Trình phải dành ít nhất ba buổi tối mỗi tuần tại penthouse của cô. Thời gian này là để "làm quen" với cô, không phải làm việc.
3. Mọi quyết định lớn của Cố Trình, từ dự án mới đến các cuộc gặp gỡ xã giao, đều phải thông qua cô.
Cố Trình ngoan ngoãn tuân theo. Anh nhận ra, sự kiểm soát của Tô Dao lại chính là sự bảo vệ lớn nhất của anh. Khi mọi thứ được cô sắp đặt, sự lo lắng của anh giảm đi đáng kể.
Những buổi tối tại penthouse trôi qua trong sự riêng tư tuyệt đối và tĩnh lặng. Tô Dao thường không nói nhiều. Cô chỉ đọc sách hoặc làm việc trên máy tính, nhưng cô luôn yêu cầu Cố Trình ngồi trong tầm mắt cô. Đôi khi, cô làm việc tại bàn, và anh ngồi trên sofa, lặng lẽ phác thảo những chi tiết thiết kế.
Sự gần gũi thầm lặng này lại vô cùng ngọt ngào. Cố Trình cảm thấy mình đang sống trong "Hộp An Toàn" mà anh thiết kế.
Một buổi tối, Cố Trình đang phác thảo ánh sáng cho khu vực thư viện. Anh ngước lên, thấy Tô Dao đang ngủ gật trên sofa, cuốn sách rớt xuống sàn. Lần đầu tiên anh thấy cô yếu ớt và dễ tổn thương đến vậy.
Cố Trình chậm rãi đứng dậy, anh rón rén bước đến gần cô. Anh không dám đánh thức cô. Anh nhặt cuốn sách lên, sau đó lấy chiếc chăn mỏng đắp nhẹ lên người cô.
Khoảnh khắc anh đang đắp chăn, Tô Dao bỗng mở mắt. Đôi mắt sắc bén đó nhìn thẳng vào anh, nhưng không có sự tức giận, chỉ có sự thụ hưởng và mềm mại hiếm có.
"Cố Trình..." Giọng cô khàn khàn vì vừa ngủ dậy.
"Tôi xin lỗi," Cố Trình thì thầm, vội vàng lùi lại. "Tôi không cố ý đánh thức cô."
Tô Dao vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh, kéo anh lại gần. Lực kéo không mạnh, nhưng đủ để anh ngã ngồi xuống mép sofa.
"Anh không cần phải xin lỗi vì đã chăm sóc tôi," cô nói, giọng cô đầy sự thỏa mãn. "Anh rất dịu dàng."
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Cố Trình, nơi đang ửng hồng. "Sự dịu dàng đó, chỉ được phép dành cho tôi. Tôi không thích chia sẻ."
Cố Trình cúi đầu, anh tận hưởng cái chạm này. Anh biết đó là sự kiểm soát tinh vi, nhưng anh lại yêu nó.
"Tô Dao," anh khẽ gọi tên cô. "Cô có bao giờ thấy mệt mỏi vì phải luôn mạnh mẽ không?"
Tô Dao im lặng một lúc. Cô buông tay khỏi má anh, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt anh.
"Mệt mỏi chứ," cô thừa nhận. "Đó là lý do tại sao tôi cần anh, Cố Trình. Anh là nơi tôi được phép yếu đuối. Khi ở bên anh, tôi không cần phải đeo mặt nạ nữ hoàng. Anh là bí mật ngọt ngào của tôi."
Tô Dao nhẹ nhàng tựa đầu vào lồng ngực ấm áp của Cố Trình, như thể đó là nơi duy nhất trên thế giới cô có thể nghỉ ngơi. Cố Trình cứng đờ một lúc, rồi bàn tay run rẩy của anh chậm rãi vòng qua vai cô, ôm cô lại. Anh là người nhút nhát, nhưng khoảnh khắc đó, anh là người che chở cho cô.
Anh biết, anh là Người Yêu Bí Mật của cô. Một bí mật ngọt ngào, được bảo vệ khỏi ánh sáng và sự phán xét của thế giới bên ngoài.