Lời tuyên bố dứt khoát của Tô Dao—"Nó là của tôi, Cố Trình. Và anh cũng vậy"—vang vọng trong căn phòng cách âm, khiến Cố Trình cảm thấy như bị trói buộc, nhưng lại là sự trói buộc anh khao khát. Anh vẫn còn choáng váng sau nụ hôn chiếm đoạt đó.
"Cô Tô, cô không thể..." Cố Trình cố gắng phản đối, nhưng lời nói của anh thiếu đi sự kiên quyết.
Tô Dao lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực. Vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc, không còn sự trêu chọc hay chiếm hữu hời hợt nữa. Đây là thái độ của một nữ tổng tài đang đưa ra một thương vụ quan trọng.
"Tôi có thể, Cố Trình. Anh không phải trẻ con. Anh biết cảm giác vừa rồi là gì. Anh sợ hãi, nhưng anh không đẩy tôi ra. Sự nhút nhát của anh cần một bức tường, và tôi là bức tường đó. Sự cô độc của tôi cần một người neo giữ, và anh là người đó."
Cô tiến lại gần, nhưng không chạm vào anh. Cô tôn trọng sự cần thiết giữ khoảng cách vật lý của anh, nhưng lại tấn công vào tâm lý.
"Tôi không nói về một mối quan hệ yêu đương sến sẩm," Tô Dao tiếp tục. "Tôi đề nghị một mối quan hệ cộng sinh dựa trên sự kiểm soát và sự tin tưởng. Anh sẽ được tôi bảo vệ khỏi mọi sự xâm phạm, khỏi mọi ánh nhìn công khai mà anh sợ hãi. Đổi lại, anh sẽ là của tôi. Hoàn toàn. Anh sẽ là sự ổn định, là sự mềm mại, là sự hiện diện mà tôi cần trong cuộc sống hỗn loạn này."
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của anh. "Anh sẽ không cần lo lắng về việc đưa ra quyết định, về việc đối diện với thế giới. Tôi sẽ quyết định cho anh. Anh chỉ cần ở bên tôi."
Cố Trình cảm thấy trái tim mình đập như muốn vỡ tung. Đây là một sự sắp xếp điên rồ, nhưng nó lại đáp ứng mọi nhu cầu thầm kín nhất của anh. Anh mệt mỏi với sự lo âu, mệt mỏi với việc phải cố gắng trở nên mạnh mẽ. Tô Dao đã nhìn thấy sự yếu đuối đó và không hề phán xét, mà còn biến nó thành một điều kiện.
"Sự kiểm soát... hoàn toàn sao?" Cố Trình hỏi khẽ, giọng anh gần như cầu xin.
"Hoàn toàn," Tô Dao khẳng định, nụ cười chiến thắng quay trở lại. "Tôi sẽ là người lãnh đạo trong mối quan hệ này. Anh có dám giao phó không, Kiến trúc sư Cố?"
Cố Trình nhìn cô. Tô Dao không phải là tình yêu đầu tiên của anh, nhưng cô là sự cứu rỗi đầu tiên của anh. Cô là nơi ẩn náu mà anh đã thiết kế cho cô, nhưng giờ lại trở thành nơi ẩn náu của chính anh.
Anh hít một hơi sâu, sự nhút nhát được thay thế bằng một quyết định dũng cảm hiếm hoi.
"Tôi chấp nhận." Cố Trình đáp, ánh mắt anh hiện lên sự mãn nguyện. "Tôi thuộc về cô, Tô Dao."
Tô Dao không hề ôm anh hay hôn anh lần nữa. Cô chỉ vươn tay ra, nắm lấy bàn tay còn lại của Cố Trình, siết chặt một cách mạnh mẽ.
"Tốt. Bây giờ, Kiến trúc sư của tôi," cô nói, giọng cô đầy thỏa mãn. "Chúng ta bắt đầu lại. Anh phải đến nhà tôi mỗi buổi tối. Không phải để làm việc. Mà để làm quen với sự hiện diện của tôi."
Cố Trình gật đầu, biết rằng mọi ranh giới đã bị phá vỡ. Anh không còn là người tự do, nhưng anh đã tìm thấy sự an toàn.
Đêm hôm đó, Cố Trình trở về nhà. Anh xóa sạch mọi đoạn ghi âm, mọi tin nhắn cũ, chỉ giữ lại tấm danh thiếp đen tuyền của cô. Anh dọn dẹp ngăn nắp mọi thứ, chuẩn bị cho một cuộc sống mới, một cuộc sống được sắp xếp và kiểm soát bởi Tô Dao. Anh đã giao lồng ngực ấm áp của mình cho người thợ săn, và chờ đợi những quy tắc tiếp theo.