MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Son Không Ánh SángChương 1: Đứa trẻ dư thừa và bóng tối của sự hy sinh

Lồng Son Không Ánh Sáng

Chương 1: Đứa trẻ dư thừa và bóng tối của sự hy sinh

1,826 từ · ~10 phút đọc

Ánh nắng ban mai rớt xuống bậu cửa sổ phòng khách, phản chiếu lên những món đồ nội thất đắt tiền nhưng lại chẳng thể sưởi ấm được bầu không khí ngột ngạt bên trong căn biệt thự. Lâm Nguyệt đứng ở góc tối của hành lang, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau, im lặng nhìn cảnh tượng ấm áp phía trước. Cha mẹ cô đang bận rộn sắp xếp hành lý cho Lâm Thành, đứa em trai sinh đôi của cô.

"Thành Thành, con nhớ đem theo áo khoác dày, vùng ngoại ô buổi đêm lạnh lắm." Bà Lâm vừa nói vừa ân cần chỉnh lại cổ áo cho con trai, ánh mắt tràn ngập vẻ cưng chiều.

Ông Lâm cũng đứng cạnh đó, vỗ vai con trai đầy tự hào: "Lần này đi dã ngoại với bạn bè, con cứ tiêu xài thoải mái, thiếu tiền thì gọi cho cha. Đàn ông con trai phải hào phóng một chút mới có tiếng nói."

Họ cười nói, họ lo lắng, họ dặn dò, nhưng tuyệt nhiên không ai liếc nhìn về phía Lâm Nguyệt lấy một lần. Trong ngôi nhà này, sự tồn tại của cô giống như một món đồ nội thất cũ kỹ bị bỏ quên ở một góc khuất, không gây phiền hà nhưng cũng chẳng ai muốn chạm tới. Cô và Lâm Thành sinh ra cách nhau chỉ vài phút, nhưng số phận lại rẽ hai hướng khác biệt hoàn toàn ngay từ hơi thở đầu tiên. Một người là báu vật được nâng niu, một người là bóng ma phải học cách "hiểu chuyện".

Lâm Nguyệt hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi bóng tối, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào không trung: "Cha, mẹ, con cũng đã chuẩn bị xong đồ đạc rồi."

Tiếng cười nói bỗng khựng lại. Bà Lâm quay đầu nhìn cô, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần, thay vào đó là sự nghiêm nghị pha chút mệt mỏi: "Nguyệt Nguyệt, lần này đi cùng em, con phải nhớ chăm sóc nó cho tốt. Lâm Thành tính tình ham chơi, con là chị thì phải biết nhường nhịn, đừng để em ấy xảy ra chuyện gì, nghe rõ chưa?"

"Vâng, con biết rồi." Lâm Nguyệt cúi đầu, che đi tia chua chát trong mắt.

Sự "hiểu chuyện" là bài học đầu tiên và duy nhất cô được dạy từ khi còn nhỏ. Khi Lâm Thành khóc vì muốn món đồ chơi của cô, cô phải đưa. Khi chỉ có một suất học bổng năng khiếu, cô phải nhường. Và ngay cả lúc này, chuyến đi ngoại ô mà cô hằng mong ước cũng chỉ được xem như một nhiệm vụ để bảo vệ "báu vật" của gia đình.

Chiếc xe hơi sang trọng lăn bánh rời khỏi thành phố, hướng về phía vùng núi ngoại ô xa xôi. Trong suốt quãng đường, Lâm Thành hào hứng kể về những kế hoạch ăn chơi cùng nhóm bạn con nhà giàu, còn Lâm Nguyệt chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, dõi theo những hàng cây lùi dần về phía sau. Cô không biết rằng, chuyến đi này sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời tẻ nhạt mà cô từng biết, và là khởi đầu cho một cơn ác mộng lộng lẫy không lối thoát.

Khu nghỉ dưỡng nằm sâu trong rừng già, bao quanh bởi những vách đá dựng đứng và những tán cây cổ thụ che khuất cả ánh mặt trời. Khi bóng tối sụp xuống, nhóm thanh niên bắt đầu tổ chức tiệc tùng bên đống lửa. Tiếng nhạc sập sình, tiếng cười đùa vang vọng cả một vùng không gian yên tĩnh. Lâm Nguyệt không thích sự ồn ào, cô chọn ngồi ở một băng ghế đá cách xa đám đông, lặng lẽ ngắm nhìn những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời.

Thế nhưng, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía bìa rừng, theo sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn.

"Chạy mau! Có người có súng!"

Tiếng kêu cứu xé toạc màn đêm. Đám đông bắt đầu tháo chạy tán loạn. Trong sự hỗn loạn ấy, Lâm Nguyệt nhìn thấy Lâm Thành đang ngã nhào trên mặt đất, gương mặt cắt không còn giọt máu khi thấy bóng dáng của những kẻ lạ mặt mặc đồ đen đang tiến lại gần. Chúng không giống những tên cướp thông thường, mỗi bước đi đều mang theo áp lực nghẹt thở của những kẻ thực sự sống trong giới máu tanh.

Lâm Nguyệt thấy cha mẹ mình đã chạy xa, họ thậm chí còn không kịp ngoái đầu lại nhìn con trai mình. Bản năng của một kẻ luôn bị ép phải hy sinh trỗi dậy. Cô không kịp suy nghĩ, lao đến đỡ Lâm Thành dậy, đẩy mạnh cậu về phía con đường mòn.

"Chạy đi! Đi gọi người cứu viện!" Cô hét lên.

Lâm Thành nhìn chị gái, trong mắt thoáng qua sự do dự nhưng nỗi sợ hãi cái chết đã chiến thắng tất cả. Cậu quay đầu chạy trốn, bỏ lại Lâm Nguyệt đối mặt với những họng súng đen ngòm. Cô biết mình đang làm gì. Cô đang đóng vai trò mồi nhử, thu hút sự chú ý của những kẻ đó để em trai mình có cơ hội sống sót. Đó là định mệnh của cô, đúng không? Phải hy sinh để người khác được an toàn.

Cô chạy ngược về phía rừng sâu, hơi thở dồn dập, lồng ngực đau nhói như muốn nổ tung. Những cành cây sắc nhọn cào rách làn da trắng nõn, máu rỉ ra thấm vào lớp áo mỏng nhưng cô không cảm thấy đau. Phía sau cô, tiếng bước chân nặng nề vẫn bám sát.

Đột nhiên, một bàn tay to lớn và lạnh lẽo chộp lấy vai cô từ phía sau, kéo mạnh cơ thể cô lại. Lâm Nguyệt mất đà ngã nhào vào một lồng ngực cứng như đá. Mùi hương gỗ đàn hương nhạt hòa lẫn với mùi thuốc lá đắt tiền xộc vào mũi cô.

Lâm Nguyệt run rẩy ngước mắt lên. Dưới ánh trăng mờ ảo, cô nhìn thấy một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta khó thở, nhưng đôi mắt ấy lại trống rỗng và lạnh lùng như mặt hồ đóng băng ngàn năm. Đó là một người đàn ông toát ra khí chất vương giả không thể xâm phạm, nhưng cũng đầy nguy hiểm như một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối.

Lục Quân nhìn sinh vật nhỏ bé đang run rẩy trong lòng mình. Cô gái này không gào khóc, cũng không cầu xin, đôi mắt cô ấy trong veo nhưng lại chứa đựng một sự tuyệt vọng sâu thẳm mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai.

"Em đang cứu bọn họ sao?" Giọng nói của hắn trầm thấp, vang lên bên tai cô như một bản nhạc của tử thần.

Lâm Nguyệt mím chặt môi, không nói lời nào. Sự im lặng của cô khiến Lục Quân cảm thấy thú vị. Trong thế giới của hắn, lòng tốt và sự hy sinh là những thứ xa xỉ và ngu ngốc nhất. Nhưng nhìn cô gái này, hắn lại nảy sinh một ý nghĩ điên rồ.

"Họ đã bỏ lại em rồi." Hắn khẽ thốt ra sự thật trần trụi, bàn tay to lớn vuốt ve gò má tái nhợt của cô, "Một thứ đẹp đẽ như thế này, nếu bị bỏ rơi thì thật đáng tiếc."

Lâm Nguyệt cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô muốn vùng vẫy nhưng sức lực của người đàn ông này quá lớn, hắn chỉ cần dùng một tay đã có thể chế ngự hoàn toàn cô.

"Thả tôi ra..." Cô thều thào, giọng nói yếu ớt.

Lục Quân khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Thả em đi? Để em quay về với những kẻ coi em là vật hy sinh sao? Không, Lâm Nguyệt. Thế giới ngoài kia quá khắc nghiệt với một kẻ hiểu chuyện như em."

Hắn nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi phả lên cổ cô, khiến cô rùng mình: "Từ giờ trở đi, em sẽ thuộc về tôi. Tôi sẽ cho em một nơi mà em không cần phải hy sinh cho bất kỳ ai nữa. Đổi lại, em chỉ cần ở trong tầm mắt của tôi là đủ."

Trước khi Lâm Nguyệt kịp phản ứng, một chiếc khăn tay mang mùi thuốc mê nồng nặc đã ập xuống mũi cô. Ý thức của cô bắt đầu mờ ảo, hình ảnh người đàn ông với đôi mắt lạnh lẽo là thứ cuối cùng cô nhìn thấy trước khi chìm vào bóng tối vô tận.

Trong cơn mê man, cô dường như nghe thấy tiếng gió rít qua những tán lá, tiếng bước chân người đi lại và cả tiếng cửa sắt nặng nề khép lại. Cô không biết rằng, kể từ khoảnh khắc đó, cuộc đời tự do nhưng đầy tủi nhục của cô đã kết thúc. Một chiếc lồng bằng vàng, không ánh sáng, không lối thoát đang chờ đợi cô phía trước. Và chủ nhân của chiếc lồng ấy, sẽ dùng sự chiếm hữu điên rồ nhất để định nghĩa lại hai chữ "tình yêu" trong lòng cô.

Khi Lâm Nguyệt tỉnh lại lần nữa, cô thấy mình nằm trên một chiếc giường rộng lớn được phủ bằng lớp lụa mềm mại nhất. Căn phòng lộng lẫy đến mức kinh ngạc, từ những chiếc đèn chùm pha lê cho đến những bức tranh treo tường đều là hàng cực phẩm. Nhưng khi cô nhìn quanh, một nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí.

Căn phòng này không có cửa sổ.

Mọi thứ đều hoàn mỹ, ngoại trừ việc nó hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đèn điện rực rỡ, giả tạo. Cô bật dậy, lao về phía cửa chính nhưng nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài.

"Có ai không? Mở cửa cho tôi!" Cô đập cửa tuyệt vọng, bàn tay sưng đỏ nhưng không có hồi âm.

Sự im lặng đáng sợ bắt đầu gặm nhấm tinh thần cô. Cô nhận ra mình đã thực sự rơi vào tay một con quỷ dữ, kẻ không dùng roi vọt để hành hạ cô, mà dùng sự cô lập và nhung lụa để bóp nghẹt linh hồn cô. Lâm Nguyệt ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu gối mình. Hóa ra, sự hy sinh mà cô luôn tự hào chỉ dẫn cô đến một hố sâu thăm thẳm khác. Ở đây, cô không còn là "người chị hiểu chuyện" của gia đình họ Lâm, cô chỉ là một món đồ chơi quý giá trong bộ sưu tập của Lục Quân – người đàn ông đã tuyên bố sở hữu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.