2,071 từ
Thời gian trong căn phòng không có cửa sổ này là một khái niệm xa xỉ và đầy rẫy sự lừa dối. Lâm Nguyệt ngồi bó gối trên tấm thảm lông cừu dày dặn, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào ánh đèn chùm pha lê rực rỡ trên trần nhà. Ánh sáng ấy quá mức chói chang, nó không có sự dịu dàng của nắng sớm, cũng chẳng có vẻ huyền bí của hoàng hôn. Nó chỉ là một luồng sáng lạnh lùng, cố định, nhắc nhở cô rằng bản thân đang bị tách rời khỏi dòng chảy tự nhiên của thế giới.
Cô đã ở đây bao lâu rồi? Một ngày, hai ngày, hay đã một tuần? Chiếc đồng hồ quả lắc đặt trên kệ lò sưởi bằng đá cẩm thạch vẫn đều đặn gõ nhịp "tích tắc", nhưng Lâm Nguyệt không còn tin vào nó nữa. Mỗi khi cô kiệt sức và thiếp đi, lúc tỉnh dậy vẫn là căn phòng này, vẫn là mùi hương gỗ đàn hương phảng phất, và vẫn là sự im lặng đến đáng sợ của những bức tường được bọc nhung tinh xảo.
Cánh cửa lớn bằng gỗ lim nặng nề khẽ chuyển động. Tiếng lạch cạch của ổ khóa vàng khiến sống lưng Lâm Nguyệt cứng đờ. Cô không cần quay đầu lại cũng biết ai đang bước vào. Luồng áp lực ấy, sự hiện diện đầy tính xâm lược ấy, chỉ có thể là hắn.
Lục Quân bước vào, trên tay là một khay thức ăn bằng bạc. Hắn vẫn mặc bộ âu phục đen chỉn chu như lần đầu cô gặp hắn ở bìa rừng, gương mặt tĩnh lặng không một gợn sóng. Hắn đặt khay thức ăn lên bàn tròn, sau đó thong thả tiến về phía cô. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên thảm không phát ra tiếng động, nhưng trong lòng Lâm Nguyệt, nó giống như những hồi chuông báo động vang dội.
"Em vẫn chưa ăn gì từ lúc tỉnh dậy." Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một loại quyền lực không thể khước từ.
Lâm Nguyệt không trả lời, cô càng thu mình nhỏ lại, cố gắng tạo ra một khoảng cách vô hình. Lục Quân không hề tức giận trước sự lạnh lùng của cô. Hắn quỳ một chân xuống trước mặt cô, đôi bàn tay to lớn, thon dài đưa ra, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên để ép cô phải đối diện với mình.
"Đừng dùng sự im lặng để đối đầu với tôi, Nguyệt Nguyệt. Nó không có tác dụng đâu."
Lâm Nguyệt nhìn vào đôi mắt sâu hoắm của hắn, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy: "Tại sao lại là tôi? Gia đình tôi... họ sẽ báo cảnh sát. Anh không thể giữ tôi ở đây mãi mãi."
Lục Quân nghe vậy thì khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự giễu cợt cay đắng. Hắn buông cằm cô ra, bàn tay chuyển sang vuốt ve những lọn tóc rối của cô một cách chậm rãi, như thể đang vuốt ve một con mèo nhỏ tội nghiệp.
"Cảnh sát sao?" Hắn lặp lại lời cô, giọng điệu đầy vẻ thích thú, "Em thực sự nghĩ rằng sau khi em 'hy sinh' để cứu đứa em trai báu vật đó, họ sẽ lật tung cả thế giới này lên để tìm em à?"
Lâm Nguyệt run rẩy: "Họ là cha mẹ tôi..."
"Cha mẹ em đang bận rộn tổ chức một buổi lễ tạ ơn vì con trai họ đã bình an trở về." Lục Quân thản nhiên buông ra một sự thật tàn độc, "Họ báo cáo với chính quyền rằng em đã mất tích trong rừng sâu, khả năng cao là đã bị thú dữ tấn công hoặc rơi xuống vực. Họ khóc lóc vài câu trước ống kính, sau đó quay về với cuộc sống sung túc của mình. Đối với họ, sự biến mất của em là một sự nhẹ nhõm, vì từ nay họ không còn phải áy náy khi đối xử bất công với em nữa."
Từng câu chữ của Lục Quân như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim vốn đã chằng chịt vết thương của Lâm Nguyệt. Cô muốn phủ nhận, muốn hét lên rằng hắn đang nói dối, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, cô biết hắn nói đúng. Cô luôn là người thừa, là cái bóng, là vật tế thần. Khi vật tế thần đã hoàn thành sứ mệnh, người ta sẽ nhanh chóng quên đi sự tồn tại của nó.
Nước mắt không tự chủ được trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt của cô. Lục Quân không dùng khăn tay, hắn dùng ngón cái của mình trực tiếp lau đi những giọt lệ ấy. Sự đụng chạm của hắn khiến cô rùng mình, nhưng lại có một sự ấm áp kỳ lạ mà cô chưa từng nhận được từ người thân.
"Đừng khóc vì những kẻ không xứng đáng." Hắn thì thầm, sát gần đến mức hơi thở của hai người giao thoa, "Ở đây, em không cần phải hiểu chuyện, không cần phải nhường nhịn. Tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn, ngoại trừ việc rời khỏi tôi."
"Anh điên rồi..." Lâm Nguyệt nghẹn ngào, "Đây không phải là yêu, đây là giam cầm."
Lục Quân không phủ nhận. Hắn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô với ánh mắt của một kẻ cai trị: "Nếu thế giới ngoài kia chỉ đem lại cho em sự tổn thương, thì lồng giam của tôi chính là thiên đường của em. Em có thể gọi nó là gì cũng được, nhưng kết quả vẫn chỉ có một: Em là của tôi."
Hắn đi đến bàn, cầm lấy chén súp bào ngư còn nóng hổi, múc một muỗng và đưa đến bên môi cô. Lâm Nguyệt quay đầu đi, kiên quyết phản kháng. Lục Quân nheo mắt lại, sự kiên nhẫn của hắn bắt đầu cạn kiệt. Hắn đặt bát súp xuống, đột ngột túm lấy hai tay cô, ép cô vào sát vách tường nhung mềm mại.
"Tôi không muốn dùng bạo lực với em, Nguyệt Nguyệt. Nhưng nếu em cứ tiếp tục bỏ mặc bản thân mình như thế này, tôi sẽ có cách khác để khiến em phải ngoan ngoãn."
Hắn ghé sát tai cô, giọng nói trở nên khàn đặc và đầy đe dọa: "Em có biết chuyện gì sẽ xảy ra với một chú chim không chịu ăn không? Người chủ sẽ bẻ gãy đôi cánh của nó, để nó chỉ có thể nằm trong lòng bàn tay mình mà phụ thuộc vào từng giọt nước, từng miếng ăn. Em muốn tôi làm vậy sao?"
Sự sợ hãi dâng cao trong lòng Lâm Nguyệt. Cô nhìn thấy trong mắt Lục Quân một sự chiếm hữu điên rồ, một loại khao khát muốn nuốt chửng cô vào trong máu thịt. Hắn không nói đùa. Người đàn ông này có đủ quyền lực và sự tàn nhẫn để thực hiện bất cứ điều gì hắn nói.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nguyệt nhận ra rằng mọi sự phản kháng trực diện lúc này đều vô dụng. Cô giống như một con cá nhỏ bị mắc vào tấm lưới được dệt bằng vàng và kim cương, càng vùng vẫy thì những sợi dây ấy càng thắt chặt, cứa vào da thịt cô đau đớn.
"Tôi... tôi sẽ ăn." Cô lý nhí, giọng nói đầy sự nhục nhã.
Lục Quân hài lòng buông tay cô ra. Hắn lại trở về vẻ lịch lãm thường ngày, tự tay đút cho cô từng muỗng súp. Lâm Nguyệt nuốt từng miếng một, nhưng cô cảm thấy vị của nó đắng ngắt như mật đắng. Mỗi muỗng thức ăn đi vào cổ họng giống như một lời cam kết nô lệ, trói buộc cô vào cái lồng son lộng lẫy này.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Lục Quân lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen. Bên trong là một chiếc lắc chân bằng vàng ròng, được chế tác vô cùng tinh xảo với những viên kim cương nhỏ li ti lấp lánh. Hắn không đợi cô đồng ý, cúi xuống nắm lấy cổ chân gầy gò của cô và đeo vào.
Tiếng "tách" của khóa cài vang lên khô khốc. Chiếc lắc chân này không quá nặng, nhưng đối với Lâm Nguyệt, nó nặng tựa ngàn cân. Nó là dấu ấn của sự sở hữu, là xiềng xích mà hắn dùng để đánh dấu lãnh thổ của mình.
"Rất hợp với em." Hắn hôn nhẹ lên mu bàn chân cô, một hành động vừa sùng bái vừa hạ nhục, "Từ nay về sau, mỗi bước em đi trong căn phòng này, tôi đều muốn nghe thấy tiếng chuông nhỏ của nó vang lên. Nó sẽ nhắc nhở em rằng, em thuộc về ai."
Lục Quân rời đi sau khi đã để lại cho cô một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Cánh cửa lại khóa chặt, không gian lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ. Lâm Nguyệt nhìn chiếc lắc chân lấp lánh trên cổ chân mình, cười khổ một tiếng. Cô đã từng ước mình có một nơi thuộc về mình, một nơi không có sự ghẻ lạnh của cha mẹ, không có sự đòi hỏi của Lâm Thành. Bây giờ cô đã có nó, nhưng cái giá phải trả chính là sự tự do của linh hồn.
Cô lê bước về phía chiếc giường lớn, mỗi chuyển động đều khiến chiếc lắc chân phát ra tiếng kêu thanh thúy nhưng lạnh lẽo. Cô nằm xuống, vùi mặt vào gối. Mùi hương gỗ đàn hương của Lục Quân bao vây lấy cô, thấm vào từng lỗ chân lông. Cô nhận ra rằng, ngay cả khi hắn không ở đây, sự hiện diện của hắn vẫn hiện hữu trong mọi ngóc ngách của căn phòng này, trong từng hơi thở của cô.
Trong bóng tối của "chiếc lồng không ánh sáng", Lâm Nguyệt bắt đầu cảm nhận được một sự thay đổi đáng sợ bên trong mình. Sự cô đơn tuyệt đối và sự chăm sóc vặn vẹo của Lục Quân bắt đầu tạo thành một gọng kìm, từ từ bóp méo nhận thức của cô. Cô sợ hắn, hận hắn, nhưng ở một góc khuất nào đó, một phần yếu đuối trong cô lại bắt đầu khao khát sự chú ý của hắn – thứ duy nhất chứng minh rằng cô vẫn còn tồn tại trên đời này.
Đêm đó, Lâm Nguyệt mơ thấy mình biến thành một chú chim nhỏ với bộ lông trắng muốt. Cô bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, nhưng đột nhiên một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, tóm lấy cô và nhốt vào một chiếc lồng bằng vàng. Cô đập cánh đến chảy máu, nhưng người đàn ông đứng ngoài lồng chỉ mỉm cười và nói: "Đừng sợ, ở đây không có ai có thể làm hại em nữa."
Cô tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng. Ánh đèn chùm vẫn sáng rực rỡ như cũ. Không có ngày đêm, không có hy vọng. Chỉ có chiếc lắc chân vàng vẫn lấp lánh trên cổ chân, lạnh lẽo và tàn nhẫn như chính người chủ nhân đã trao nó cho cô.
Lâm Nguyệt biết, cuộc chiến giữa cô và Lục Quân chỉ mới bắt đầu. Nhưng cô cũng biết, trong trò chơi này, ngay từ đầu cô đã không có cơ hội thắng. Vì con át chủ bài lớn nhất của hắn không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là sự cô độc tận cùng của cô – thứ mà hắn đã nhìn thấu và đang dùng nó để thuần hóa cô theo cách triệt để nhất.
Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Tích tắc, tích tắc. Từng giây trôi qua là một lần sự tự do trong cô lụi tàn thêm một chút. Cô nhìn vào bức tường nhung màu đỏ rượu chát, tự hỏi liệu ngoài kia có ai còn nhớ đến cái tên Lâm Nguyệt hay không, hay họ đã thực sự chôn cất cô trong một nấm mồ không tên của ký ức.
Câu hỏi ấy không có lời đáp, chỉ có tiếng chuông nhỏ từ chiếc lắc chân vang lên khi cô khẽ cử động, âm thanh ấy như tiếng cười nhạo sự ngây thơ cuối cùng còn sót lại trong cô.