MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Son Không Ánh SángChương 3: Bóng tối bủa vây và tia hy vọng tàn lụi

Lồng Son Không Ánh Sáng

Chương 3: Bóng tối bủa vây và tia hy vọng tàn lụi

2,252 từ

Sự im lặng trong căn phòng không có cửa sổ giống như một thứ chất lỏng đặc quánh, từ từ lấp đầy buồng phổi của Lâm Nguyệt, khiến mỗi nhịp thở của cô đều trở nên nặng nề. Kể từ khi chiếc lắc chân bằng vàng ấy được khóa lại, cô cảm thấy mình không còn là một con người với ý chí độc lập, mà đã thực sự trở thành một phần tài sản của Lục Quân. Mỗi khi cô di chuyển, tiếng lanh lảnh của kim loại va chạm lại vang lên, nhắc nhở cô về sự hiện diện không thể trốn thoát của hắn trong cuộc đời mình.

Lâm Nguyệt ngồi bên cạnh bàn trang điểm bằng gỗ hồng mộc, nhìn vào gương. Người con gái trong đó có gương mặt xanh xao, đôi mắt vốn dĩ luôn chứa đựng sự cam chịu nay lại thêm một tầng sương mù u uất. Cô đưa tay chạm vào mặt gương lạnh lẽo, tự hỏi liệu có ai đó ở ngoài kia, giữa phố xá đông đúc hay dưới ánh mặt trời rực rỡ, đang gọi tên cô hay không.

Tiếng ổ khóa lạch cạch vang lên. Lần này, Lục Quân không đi vào một mình. Theo sau hắn là hai người phụ nữ mặc đồng phục quản gia tối màu, gương mặt họ cứng đờ và không hề có một chút biểu cảm dư thừa nào. Họ mang theo những chiếc hộp lớn, đặt chúng xuống giường một cách cẩn trọng.

"Tôi đã chuẩn bị một số thứ cho em." Lục Quân nói, giọng hắn vẫn trầm thấp và mang tính chiếm hữu tuyệt đối như cũ. Hắn tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo mỏng khiến cô khẽ run lên.

"Mở ra đi." Hắn ra lệnh.

Những người quản gia mở nắp hộp. Bên trong là những bộ váy bằng lụa satin cao cấp, những dải ren tinh xảo và cả những bộ trang sức lộng lẫy đủ để khiến bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải choáng ngợp. Nhưng đối với Lâm Nguyệt, chúng không khác gì những tấm vải liệm đầy màu sắc.

"Tôi không cần những thứ này." Lâm Nguyệt thấp giọng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi mặt gương, "Tôi chỉ muốn ra ngoài."

Lục Quân khẽ cười, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào. Hắn cúi người xuống, áp sát mặt mình vào cổ cô, hít hà mùi hương tự nhiên tỏa ra từ làn da trắng ngần ấy.

"Nguyệt Nguyệt, em vẫn chưa hiểu sao? Thế giới bên ngoài không dành cho em. Những kẻ ở ngoài kia chỉ muốn lợi dụng sự 'hiểu chuyện' của em để tư lợi. Còn ở đây, em chỉ cần phục vụ một mình tôi, và tôi sẽ cho em cả thế giới trong tầm tay."

"Anh không cho tôi thế giới, anh đang bóp nghẹt tôi." Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng tất cả sự can đảm cuối cùng, "Giam cầm không phải là bảo vệ. Anh chỉ đang thỏa mãn dục vọng kiểm soát của chính mình mà thôi."

Bàn tay Lục Quân đang đặt trên vai cô đột ngột siết chặt. Đôi mắt hắn tối sầm lại, chứa đựng một sự nguy hiểm khó lường. Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu cho hai người quản gia đi ra ngoài. Khi cánh cửa nặng nề khép lại, bầu không khí trong phòng ngay lập tức trở nên căng thẳng đến mức cực hạn.

Lục Quân xoay ghế trang điểm lại, ép Lâm Nguyệt phải đối mặt trực diện với mình. Hắn chống hai tay lên thành ghế, giam cầm cô trong một không gian hẹp giữa lồng ngực mình và chiếc gương.

"Dục vọng kiểm soát?" Hắn lặp lại lời cô, tông giọng hạ thấp xuống đầy ám muội, "Nếu tôi thực sự chỉ muốn thỏa mãn dục vọng kiểm soát, em nghĩ mình có thể ngồi đây để tranh luận với tôi sao? Tôi đã có thể bẻ gãy ý chí của em ngay đêm đầu tiên, khiến em chỉ biết cầu xin tôi trong đau đớn."

Hắn đưa ngón tay trỏ lướt dọc theo bờ môi đang run rẩy của cô, ánh mắt tràn đầy sự thèm khát mãnh liệt.

"Tôi đang kiên nhẫn với em, vì tôi muốn em tự nguyện thuộc về tôi. Nhưng đừng thách thức giới hạn của tôi bằng cách nhắc đến hai chữ 'ra ngoài'. Đó là điều duy nhất tôi không bao giờ cho phép."

Lâm Nguyệt cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Người đàn ông này là một kẻ điên, một kẻ điên có học thức và mang lớp vỏ bọc hoàn hảo. Hắn tự xây dựng cho mình một hệ thống đạo đức riêng, nơi mà việc tước đoạt tự do của một người khác được coi là hành động cứu rỗi.

"Tôi muốn gặp cha mẹ tôi." Cô cố gắng đưa ra một yêu cầu cuối cùng, hy vọng rằng tình thâm máu mủ có thể là sợi dây cứu mạng, "Tôi muốn nghe chính miệng họ nói rằng họ không tìm tôi."

Lục Quân im lặng một lúc, sau đó hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại. Hắn thao tác nhanh gọn rồi đặt nó lên bàn trang điểm, trước mặt cô.

"Tôi sẽ cho em thỏa mãn tâm nguyện."

Màn hình hiển thị một đoạn video giám sát từ xa. Trong đó, Lâm Nguyệt thấy căn phòng khách quen thuộc của gia đình mình. Cha cô đang ngồi uống trà, gương mặt hồng hào và có vẻ thoải mái hơn bao giờ hết. Mẹ cô đang lật xem một cuốn tạp chí thời trang, thỉnh thoảng lại mỉm cười nói chuyện với Lâm Thành.

"Mẹ, con muốn mua chiếc xe mới đó. Chị gái mất tích rồi, khoản tiền tiết kiệm cho chị ấy đi du học chắc là không dùng đến nữa đúng không?" Tiếng của Lâm Thành vang lên rõ mồn một qua loa điện thoại.

Bà Lâm ngước lên, giọng nói bình thản đến mức tàn nhẫn: "Thành Thành, con nhỏ tiếng chút. Chuyện của Nguyệt Nguyệt dù sao cũng là một tai nạn đáng tiếc. Khoản tiền đó cha mẹ đã chuyển vào tài khoản của con rồi, coi như là bồi thường cho cú sốc tinh thần của con sau chuyến đi đó. Dù sao thì con bé cũng luôn muốn tốt cho con mà."

Ông Lâm cũng lên tiếng, giọng đầy vẻ quyết đoán: "Chuyện này coi như xong xuôi. Bên phía cảnh sát đã kết luận là mất tích do tai nạn, chúng ta cũng đã làm tròn trách nhiệm rồi. Từ giờ đừng ai nhắc lại để làm ảnh hưởng đến tương lai của Thành Thành nữa."

Chiếc điện thoại bị Lục Quân cầm lên, màn hình vụt tắt. Lâm Nguyệt cảm thấy như có một luồng khí lạnh cực độ tràn vào tim, đóng băng mọi cảm xúc. Những lời nói đó, những gương mặt đó... họ là người thân duy nhất của cô. Hóa ra, sự hy sinh của cô không đổi lại được sự thương tiếc, mà chỉ đổi lại được một sự "bồi thường" cho kẻ đã bỏ chạy.

"Em thấy chưa?" Lục Quân thì thầm, giọng hắn lúc này lại dịu dàng một cách đáng sợ, "Họ đã từ bỏ em ngay khi em không còn giá trị lợi dụng. Trong mắt họ, em chỉ là một món tiền bảo hiểm, một vật thế thân. Chỉ có tôi, duy nhất chỉ có tôi là cần em ở bên cạnh."

Lâm Nguyệt không khóc. Nước mắt của cô dường như đã cạn khô sau những ngày qua. Cô cảm thấy tâm hồn mình như một mảnh đất nứt nẻ, nơi mà mọi niềm tin vào lòng người đã hoàn toàn vụn vỡ. Sự sụp đổ này còn đau đớn hơn cả việc bị giam cầm. Cô giống như một kẻ bộ hành giữa sa mạc, nhìn thấy ảo ảnh về một ốc đảo để rồi nhận ra đó chỉ là cát nóng.

Lục Quân vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, kéo cô tựa hẳn vào lòng mình. Lần này, Lâm Nguyệt không phản kháng. Cô thả lỏng cơ thể, giống như một con búp bê vải đã bị rút sạch linh hồn.

"Ngoan lắm." Lục Quân hôn lên đỉnh đầu cô, sự thỏa mãn trong hắn dâng cao, "Hãy quên họ đi. Ở đây, em chỉ cần nhìn tôi, nghe tôi và thuộc về tôi. Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em."

Lâm Nguyệt nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, cô thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy. Và người đang ôm cô lúc này, chính là kẻ đã đẩy cô xuống, đồng thời cũng là kẻ duy nhất đang nắm giữ sợi dây cứu sinh của cô. Một sự lệ thuộc độc hại bắt đầu nảy mầm từ trong đống đổ nát của niềm tin.

"Tôi đói rồi." Cô thều thào, giọng nói không còn chút sức sống.

Ánh mắt Lục Quân sáng rực lên. Đây là lần đầu tiên cô chủ động đưa ra yêu cầu kể từ khi bị đưa đến đây. Hắn biết rằng, bức tường phòng thủ trong lòng cô đã bắt đầu nứt vỡ. Việc thuần hóa một linh hồn kiêu hãnh không phải là dùng roi da, mà là dùng sự tuyệt vọng để khiến họ nhận ra rằng người chủ nhân duy nhất chính là điểm tựa duy nhất.

"Tôi sẽ bảo họ mang thức ăn lên ngay." Hắn vuốt ve gương mặt cô, "Em muốn ăn gì, tôi đều có thể đáp ứng."

"Gì cũng được."

Lục Quân hài lòng đứng dậy đi ra ngoài. Khi cánh cửa khép lại, Lâm Nguyệt mở mắt ra. Cô nhìn chiếc lắc chân vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Cô biết, mình không thể thoát khỏi đây bằng sức mạnh hay sự phản kháng thô bạo. Nếu thế giới đã từ bỏ cô, nếu người thân đã coi cô như đã chết, vậy thì cô sẽ sống theo cách mà kẻ giam cầm cô muốn. Nhưng sâu trong thâm tâm, một mầm mống của sự u tối khác đang trỗi dậy. Cô sẽ quan sát hắn, học cách của hắn, và đợi đến khi lồng son này trở thành bãi chiến trường của riêng hai người.

Những ngày tiếp theo, chế độ giam cầm của Lục Quân trở nên "ngọt ngào" hơn. Hắn dành nhiều thời gian hơn trong phòng với cô. Hắn đọc sách cho cô nghe, cùng cô dùng bữa, thậm chí còn tự tay chải tóc cho cô mỗi buổi sáng. Sự chăm sóc tỉ mỉ ấy mang lại một cảm giác an toàn giả tạo. Lâm Nguyệt không còn đập cửa, không còn tuyệt thực. Cô lặng lẽ tiếp nhận mọi thứ như một mặt hồ phẳng lặng, nhưng bên dưới mặt hồ ấy là những dòng chảy ngầm đầy rẫy sự nguy hiểm.

Lục Quân dường như rất hưởng thụ sự "ngoan ngoãn" này của cô. Hắn không hề biết rằng, khi một người đã mất đi tất cả, họ sẽ trở nên đáng sợ nhất. Lâm Nguyệt đang học cách tồn tại trong bóng tối, học cách sống trong chiếc lồng không ánh sáng này mà không để trái tim mình bị bóp chết hoàn toàn.

Một buổi tối, khi ánh đèn điện được hạ thấp xuống để tạo không gian nghỉ ngơi, Lục Quân ngồi trên giường, kéo Lâm Nguyệt vào lòng mình. Hắn lồng những ngón tay mình vào tay cô, cảm nhận sự nhỏ bé và mềm mại ấy.

"Nguyệt Nguyệt, em có hận tôi không?" Hắn bất ngờ hỏi, hơi thở phả vào bên tai cô.

Lâm Nguyệt im lặng một lúc lâu, sau đó khẽ đáp: "Hận có thể khiến tôi ra khỏi đây không?"

"Không thể."

"Vậy thì hận anh chỉ làm tôi mệt mỏi thêm thôi." Cô quay lại, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, "Tôi chỉ đang cố gắng sống sót trong thế giới mà anh đã chọn cho tôi."

Lục Quân siết chặt vòng tay, một cảm giác thỏa mãn xen lẫn một chút gì đó bất an thoáng qua trong lòng hắn. Sự phục tùng của cô quá mức hoàn hảo, hoàn hảo đến mức khiến hắn đôi khi cảm thấy mình đang ôm một cái xác không hồn. Nhưng không sao, hắn nghĩ, chỉ cần cô ở đây, hắn sẽ có cả đời để đổ đầy tâm hồn cô bằng chính bản thân mình.

Hắn không nhận ra rằng, trong chiếc lồng son này, kẻ bị giam cầm thực sự có lẽ không chỉ có mình Lâm Nguyệt. Khi hắn đặt cả thế giới của mình vào một cô gái, hắn cũng đã tự nhốt mình vào trong chính sự ám ảnh của bản thân.

"Ngủ đi." Lục Quân thì thầm, kéo chăn che kín cả hai người, "Ngày mai, tôi sẽ mang đến cho em một bất ngờ khác."

Lâm Nguyệt nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông bên cạnh. Tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc vẫn đều đặn vang lên, đánh dấu một ngày nữa trôi qua trong vực thẳm lộng lẫy này. Cô không biết bất ngờ của hắn là gì, và cô cũng không còn quan tâm nữa. Điều duy nhất cô biết là, từ hôm nay, cô sẽ bắt đầu học cách yêu bóng tối này, để một ngày nào đó, chính cô sẽ là người làm chủ nó.