2,464 từ
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng không cửa sổ sau khi Lục Quân rời đi, chỉ còn lại những ánh đèn âm tường tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu mắt nhưng xa lạ. Lâm Nguyệt vẫn nằm đó, đôi mắt mở to nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định. Lời nói của gia đình qua chiếc điện thoại như một loại độc tố ngấm vào máu thịt, khiến cô cảm thấy sự tồn tại của mình trước đây chỉ là một trò đùa dai dẳng. Cô đã hy sinh để cứu lấy một gia đình vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm thế để xóa bỏ tên cô khỏi gia phả. Nỗi đau ấy không làm cô khóc thêm được nữa, nó chỉ khiến tâm hồn cô trở nên chai sạn và trống rỗng đến lạ kỳ.
Đúng lúc đó, tiếng ổ khóa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở. Lục Quân quay trở lại. Lần này, hắn không mặc âu phục chỉnh tề mà chỉ mặc một chiếc sơ mi đen mở hờ hai cúc cổ, tay áo xắn cao để lộ những đường gân mạnh mẽ và nam tính trên cánh tay. Sự hiện diện của hắn luôn đi kèm với một loại áp lực vô hình, một loại quyền uy tự nhiên khiến vạn vật phải phủ phục. Hắn bước đến cạnh giường, nhìn xuống cô gái đang nằm bất động như một đóa hoa tàn.
"Đứng dậy đi, Nguyệt Nguyệt. Tôi có chuyện muốn nói với em." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa mệnh lệnh không thể chối từ.
Lâm Nguyệt chậm chạp ngồi dậy. Chiếc lắc chân bằng vàng khẽ kêu lên một tiếng thanh thúy, như nhắc nhở về thân phận tù nhân của cô. Cô không nhìn hắn, đôi mắt dán chặt vào những hoa văn tinh xảo trên thảm trải sàn.
Lục Quân ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da đối diện giường, thong thả châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mỏng manh bay lên, che mờ gương mặt sắc sảo của hắn. Hắn thong dong nhả khói, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: "Kể từ hôm nay, em sẽ sống ở đây theo những quy tắc của tôi. Tôi cho em sự sung sướng mà cả đời này em cũng không dám mơ tới, nhưng đổi lại, em phải biết vị trí của mình."
Hắn lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ, đặt lên bàn trà: "Thứ nhất, em không được phép hỏi về bất cứ điều gì liên quan đến thế giới bên ngoài. Đối với em, thế giới đó đã kết thúc vào đêm em bị bắt. Thứ hai, em không được phép có bất cứ hành động nào tự gây thương tích cho bản thân. Cơ thể của em, từ sợi tóc cho đến ngón chân, đều thuộc về tôi. Tôi không cho phép em làm hỏng tài sản của tôi."
Lâm Nguyệt khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy mỉa mai: "Tài sản? Anh xem tôi là một món đồ chơi sao?"
Lục Quân không hề phủ nhận, hắn gõ nhẹ tàn thuốc vào gạt tàn bằng pha lê: "Đồ chơi có thể vứt bỏ, nhưng em thì không. Em là báu vật tôi đã dày công nhặt về từ đống rác rưởi mang tên gia đình của em. Đừng so sánh mình với những thứ rẻ tiền đó."
Hắn đứng dậy, tiến lại gần giường và cúi người xuống, chống hai tay hai bên cơ thể cô, thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa: "Quy tắc thứ ba, và cũng là quy tắc quan trọng nhất: Mỗi khi tôi bước vào căn phòng này, em phải chào đón tôi. Dù là bằng một nụ cười, một cái ôm, hay sự phục tùng trên giường. Tôi không muốn nhìn thấy một cái xác không hồn."
Hơi thở của hắn mang theo mùi thuốc lá đắng chát phả vào mặt Lâm Nguyệt. Cô cảm thấy ghê tởm, nhưng cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang trỗi dậy. Cô biết hắn đang nói đến điều gì. Hắn muốn không chỉ là thể xác của cô, mà còn là sự phục tùng tuyệt đối về mặt tâm lý.
"Nếu tôi không làm theo thì sao?" Cô hỏi, giọng nói run rẩy dù đã cố kìm nén.
Lục Quân đưa tay vuốt ve vành tai cô, ngón tay hắn lạnh lẽo khiến cô rùng mình: "Tôi sẽ không đánh em, tôi đã nói rồi. Tôi có nhiều cách để khiến em phải cầu xin sự chú ý của tôi. Ví dụ như cắt đứt hoàn toàn ánh sáng trong căn phòng này trong vòng một tuần, hoặc để em ở một mình trong sự im lặng tuyệt đối cho đến khi em phát điên vì tiếng tim đập của chính mình. Em muốn thử cảm giác đó không?"
Sự đe dọa của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng nó đánh thẳng vào nỗi sợ cô độc sâu thẳm nhất của con người. Lâm Nguyệt biết mình không có sự lựa chọn. Trong chiếc lồng son này, Lục Quân là Chúa trời, là kẻ nắm giữ quyền năng ban phát ánh sáng và hơi ấm.
"Tôi biết rồi." Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Lục Quân hài lòng với sự thỏa hiệp này. Hắn vươn tay tắt điếu thuốc, sau đó đột ngột bế bổng cô lên. Lâm Nguyệt hốt hoảng bám chặt vào vai hắn theo bản năng. Hắn bế cô đi về phía phòng tắm rộng lớn được lát đá cẩm thạch trắng. Ở giữa phòng, một bồn tắm lộ thiên với những vòi phun nước tinh xảo đã được lấp đầy nước ấm và tinh dầu hoa hồng thơm ngát.
"Hôm nay, tôi sẽ tự tay tắm cho em."
Câu nói của hắn khiến Lâm Nguyệt sững sờ. Cô vùng vẫy muốn xuống: "Không cần, tôi tự làm được! Anh buông tôi ra!"
Nhưng sức lực của cô so với hắn chẳng khác nào châu chấu đá xe. Lục Quân dễ dàng chế ngự cô, đặt cô ngồi lên bệ đá cạnh bồn tắm. Hắn bắt đầu thong thả cởi bỏ những cúc áo trên người cô. Từng lớp vải rơi xuống sàn, để lại làn da trắng nõn nà nhưng đầy những vết xước mờ do bụi gai trong rừng gây ra. Ánh mắt Lục Quân khi nhìn thấy những vết thương đó bỗng trở nên tối tăm lạ thường.
"Tôi đã nói rồi, tôi không cho phép cơ thể này bị thương." Hắn thì thầm, ngón tay lướt qua một vết xước dài trên vai cô.
Hắn nhẹ nhàng đưa cô vào bồn nước ấm. Cảm giác ấm áp bao phủ lấy cơ thể khiến Lâm Nguyệt khẽ thở hắt ra một hơi, nhưng sự hiện diện của người đàn ông trước mặt khiến cô không thể buông lỏng cảnh giác. Lục Quân cầm lấy một miếng bọt biển mềm mại, thấm đẫm sữa tắm rồi bắt đầu xoa nhẹ lên vai cô.
Hành động của hắn rất tỉ mỉ, rất dịu dàng, giống như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ. Hắn rửa từng ngón tay, từng tấc da thịt cho cô với một sự tập trung đáng sợ. Lâm Nguyệt cảm thấy nhục nhã vô cùng. Cô giống như một đứa trẻ không có khả năng tự vệ, bị hắn tước đoạt cả quyền được giữ gìn sự riêng tư cuối cùng.
"Anh làm như vậy để làm gì?" Cô hỏi, giọng nghẹn lại vì uất ức.
"Để em ghi nhớ rằng, từng cm trên người em đều mang dấu ấn của tôi." Lục Quân trả lời thản nhiên, đôi mắt hắn không rời khỏi làn da cô, "Máu của em, mồ hôi của em, hơi thở của em... tất cả đều là của tôi. Tôi muốn em thấm nhuần ý nghĩ đó vào tận xương tủy."
Khi bàn tay hắn lướt xuống phía dưới, Lâm Nguyệt hoảng loạn kẹp chặt đôi chân lại, nhưng chiếc lắc chân vàng lại phát ra tiếng kêu "leng keng" phản chủ. Lục Quân không vội vàng, hắn dùng bàn tay to lớn ép đôi chân cô mở ra, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu nóng bỏng.
"Đừng phản kháng, Nguyệt Nguyệt. Em càng phản kháng, tôi sẽ càng muốn chinh phục."
Nước trong bồn sóng sánh theo từng chuyển động của hắn. Lâm Nguyệt nhắm chặt mắt, cắn môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ hay cầu xin. Cô cảm thấy sự đụng chạm của hắn không chỉ dừng lại ở việc làm sạch, mà nó mang theo một loại dục vọng xâm chiếm đầy thô bạo ẩn dưới lớp vỏ bọc dịu dàng. Hắn đang dùng cơ thể hắn để đánh dấu cô, dùng hơi ấm của hắn để xóa nhòa đi những ký ức về quá khứ.
Sau khi tắm xong, Lục Quân dùng một chiếc khăn lông lớn bọc kín cô lại, bế cô quay về giường. Hắn đặt cô nằm xuống, sau đó tự tay sấy tóc cho cô. Tiếng máy sấy ù ù vang lên trong căn phòng yên tĩnh, tạo thành một loại ảo giác về một gia đình bình thường, nhưng Lâm Nguyệt biết đây chính là sự sủng ái độc hại nhất thế gian.
Hắn dùng lược chải từng lọn tóc đen mượt của cô, thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lên cổ cô một cách nâng niu.
"Nguyệt Nguyệt, em rất đẹp." Hắn thì thầm, "Đẹp đến mức tôi muốn giấu em đi mãi mãi, để không một ai, kể cả ánh mặt trời, có thể nhìn thấy em."
Lâm Nguyệt nhìn lên trần nhà, ánh đèn chùm vẫn rực rỡ nhưng trong mắt cô, nó lại giống như những họng súng đang chĩa về phía mình. Cô tự hỏi, trong cái thế giới thu nhỏ này, cô có thể trụ vững được bao lâu trước khi ý chí bị mài mòn hoàn toàn bởi sự chiếm hữu cuồng nhiệt của người đàn ông này.
Lục Quân đặt chiếc lược xuống, hắn tắt hết những ngọn đèn lớn, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ ở đầu giường. Hắn nằm xuống cạnh cô, kéo cô vào lòng, một tay đặt trên eo cô với tư thế bảo hộ tuyệt đối.
"Bắt đầu từ hôm nay, em phải học cách yêu thích căn phòng này. Đây là vương quốc của chúng ta."
Lâm Nguyệt không trả lời. Cô nằm im trong vòng tay hắn, lắng nghe tiếng nhịp tim đều đặn của hắn. Một sự mâu thuẫn nảy sinh trong tâm trí cô. Cô hận hắn vì đã bắt cóc cô, giam cầm cô. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, trong cái lồng này, cô là trung tâm của mọi sự chú ý, cô không còn là đứa trẻ bị bỏ rơi, không còn phải nhường nhịn cho bất kỳ ai. Sự sủng ái này giống như một loại ma túy, dù biết là độc nhưng lại khiến người ta dần dần mất đi sức kháng cự.
Trong bóng tối lờ mờ, Lâm Nguyệt khẽ cử động cổ chân. Tiếng chuông nhỏ vang lên nhẹ nhàng. Cô tự nhủ với bản thân: Phải tỉnh táo, không được để hắn thuần hóa. Nhưng hơi ấm từ cơ thể Lục Quân như một mạng nhện vô hình, từng chút một quấn chặt lấy cô, kéo cô lún sâu vào vực thẳm mà hắn đã dày công chuẩn bị.
Ngày hôm sau, khi Lâm Nguyệt tỉnh dậy, Lục Quân đã đi làm. Căn phòng lại trở nên yên tĩnh như cũ. Tuy nhiên, trên bàn trang điểm của cô đã xuất hiện thêm một bộ sưu tập những cuốn sách mà cô từng yêu thích khi còn đi học, cùng với đó là một chiếc máy nghe nhạc đời mới chứa đầy những bản nhạc không lời êm dịu. Hắn đang cố gắng lấp đầy khoảng trống của sự tự do bằng những thứ vật chất xa xỉ này.
Lâm Nguyệt cầm một cuốn sách lên, nhưng cô không thể tập trung đọc. Cô đi lại quanh phòng, tiếng lắc chân "leng keng" vang lên nhịp nhàng theo từng bước chân. Cô tiến về phía cửa chính, thử vặn tay nắm nhưng vô vọng. Cánh cửa vẫn khóa chặt, như một lời khẳng định về thực tại tàn khốc.
Cô ngồi xuống sàn, dựa lưng vào cửa. Cô bắt đầu đếm số bước chân trong phòng, đếm những bông hoa trên thảm, đếm từng giây trôi qua trên đồng hồ quả lắc. Cô đang cố gắng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng của mình. Nhưng sự im lặng lại một lần nữa tấn công cô. Khi không có Lục Quân, căn phòng này giống như một nấm mồ lộng lẫy.
Và khi chiều tà (dù cô chỉ đoán vậy qua ánh đèn đổi màu), cô nhận ra mình bắt đầu mong chờ tiếng bước chân của hắn. Không phải vì yêu, mà vì đó là âm thanh duy nhất chứng minh cô còn sống.
Lục Quân đã đúng. Sự cô độc là vũ khí lợi hại nhất của hắn. Hắn không cần dùng vũ lực, hắn chỉ cần để thời gian và sự im lặng làm công việc của nó. Khi cô bắt đầu khao khát sự hiện diện của kẻ giam cầm mình, đó cũng là lúc hắn đã thành công trong việc bước đầu thuần hóa cô.
Tối hôm đó, khi Lục Quân quay trở lại, Lâm Nguyệt đã đứng chờ ở cửa. Thấy hắn bước vào, cô không trốn chạy, cũng không mắng chửi. Cô nhìn hắn bằng đôi mắt mệt mỏi và khẽ nói: "Anh về rồi à?"
Lục Quân hơi sững sờ, sau đó một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của hắn. Hắn bước tới, ôm chặt lấy cô vào lòng, cảm nhận sự mềm mại mà hắn hằng ao ước.
"Ngoan lắm, Nguyệt Nguyệt. Đây mới là cách em nên chào đón chủ nhân của mình."
Hắn không biết rằng, đằng sau sự ngoan ngoãn ấy, Lâm Nguyệt đang âm thầm quan sát mọi thói quen của hắn. Cô giống như một con báo nhỏ bị nhốt trong lồng, đang giả vờ thu lại móng vuốt để chờ đợi một cơ hội dù là nhỏ nhất. Nhưng trước mắt, cô phải sống sót, phải trở thành thứ mà hắn muốn, để đổi lấy một chút không gian thở trong cái lồng son nghẹt thở này.
Cuộc chiến tâm lý giữa kẻ điên cuồng chiếm hữu và người con gái mang vết thương lòng sâu sắc mới chỉ vừa bắt đầu. Trong bóng tối của "Lồng Son Không Ánh Sáng", ranh giới giữa bảo vệ và giam cầm, giữa yêu và hận, bắt đầu mờ nhạt đi theo từng nhịp đập của trái tim.