2,500 từ
Ánh đèn trong phòng chưa bao giờ tắt, nó chỉ chuyển từ tông trắng lạnh lẽo sang sắc vàng u mị khi đêm về. Đối với Lâm Nguyệt, đây chính là sự tra tấn tinh vi nhất. Cô không còn biết ngoài kia mặt trời đã lên hay trăng đã lặn, chỉ biết rằng mỗi khi tiếng ổ khóa vàng lạch cạch vang lên, một vòng lặp của sự chiếm hữu lại bắt đầu. Sự ngoan ngoãn giả tạo của cô ở chương trước dường như đã mang lại hiệu quả, khi Lục Quân bắt đầu nới lỏng sự cảnh giác nhưng lại siết chặt thêm sự sủng ái độc hại.
Sáng hôm nay, hoặc ít nhất là thời điểm mà cô đoán là buổi sáng, Lâm Nguyệt tỉnh dậy trong vòng tay cứng như thép của người đàn ông. Hắn vẫn chưa rời đi. Lục Quân nằm đó, nghiêng người nhìn cô, những ngón tay thon dài chậm rãi phác họa lại đường nét trên gương mặt cô như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm điêu khắc quý giá mà hắn vừa đấu giá thành công.
"Nguyệt Nguyệt, hôm nay em ngủ hơi muộn." Hắn khẽ nói, giọng nói sau một đêm có chút khàn đặc đầy nam tính.
Lâm Nguyệt không né tránh, cô chỉ nhìn vào khoảng không phía sau vai hắn: "Trong căn phòng này, ngủ hay thức có gì khác nhau sao?"
Lục Quân khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại mỉm cười. Hắn ngồi dậy, kéo theo cả cơ thể mảnh mai của cô dựa vào lồng ngực mình. Hắn hôn lên bờ vai trần của cô, nơi những vết xước từ rừng sâu đang dần đóng vảy.
"Khác chứ. Nếu em thức, em có thể nhìn thấy tôi. Nếu em ngủ, em chỉ có thể thấy tôi trong mơ."
Sự tự phụ của hắn khiến Lâm Nguyệt cảm thấy nực cười. Hắn thực sự tin rằng mình có thể chi phối cả giấc mơ của người khác. Tuy nhiên, cô biết mình không nên tranh cãi. Cô cần phải tìm ra quy luật hoạt động của ngôi biệt thự này, cần phải biết ngoài cánh cửa kia là hành lang dài bao nhiêu, có bao nhiêu vệ sĩ, và quan trọng nhất là chìa khóa của lồng giam này nằm ở đâu.
"Tôi muốn đi dạo." Cô đột ngột lên tiếng.
Lục Quân dừng lại hành động vuốt ve, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm: "Em muốn đi đâu?"
"Trong căn phòng này tôi đã đếm được 1242 bước chân từ góc này sang góc kia. Tôi chỉ muốn hít thở không khí không phải từ máy lọc." Cô cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể.
Lục Quân im lặng quan sát cô rất lâu. Hắn như muốn xuyên thấu vào tận tâm can để xem liệu cô đang thực lòng hay đang ủ mưu cho một cuộc trốn chạy. Cuối cùng, hắn thở dài, đặt một nụ hôn lên trán cô.
"Được thôi, nhưng không phải bây giờ. Trước tiên, em phải hoàn thành nghĩa vụ của mình."
Nghĩa vụ. Hai chữ đó vang lên như một sự sỉ nhục. Lâm Nguyệt chưa kịp phản ứng thì Lục Quân đã bế thắt cô lên, đi thẳng vào phòng tắm. Khác với sự dịu dàng của ngày hôm trước, hôm nay hắn có chút vội vã và cuồng nhiệt hơn. Hắn đặt cô lên bệ đá cẩm thạch lạnh ngắt, hơi lạnh từ đá chạm vào da thịt khiến cô rùng mình, đối lập hoàn toàn với bàn tay nóng bỏng của hắn đang mơn trớn trên đùi cô.
Hắn tự tay cởi bỏ chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, ánh mắt thiêu đốt từng tấc da thịt trắng ngần. Lâm Nguyệt nhắm chặt mắt, cô cố gắng tách biệt linh hồn mình ra khỏi cơ thể, coi mình như một pho tượng đá không cảm xúc. Nhưng Lục Quân không cho phép cô làm vậy. Hắn cắn nhẹ vào vành tai cô, thì thầm.
"Nhìn tôi, Nguyệt Nguyệt. Tôi muốn thấy đôi mắt em phản chiếu hình bóng của tôi, chứ không phải sự hư vô."
Bàn tay hắn lướt qua eo, rồi dừng lại ở chiếc lắc chân vàng. Hắn xoay nhẹ chiếc lắc, tiếng chuông "leng keng" vang lên lạc điệu trong không gian phòng tắm rộng lớn. Dục vọng trong mắt Lục Quân ngày càng đậm đặc. Hắn không vội vã xâm chiếm, mà dùng sự tỉ mỉ đến đáng sợ để khiến cơ thể cô phải run rẩy theo từng nhịp đụng chạm.
Sự sủng ái này giống như một loại độc dược được bọc trong đường kính. Hắn tắm cho cô, dùng những loại tinh dầu đắt tiền nhất để xoa bóp từng thớ cơ, nhưng mỗi hành động đều mang tính chất chiếm đóng lãnh thổ. Hắn muốn mùi hương của hắn, hơi ấm của hắn thấm sâu vào từng lỗ chân lông của cô, để cô không bao giờ có thể quên đi sự hiện diện của hắn.
Sau khi ép cô dùng bữa sáng với những món ăn tinh tế nhưng vô vị đối với cô, Lục Quân rốt cuộc cũng thực hiện lời hứa. Tuy nhiên, sự "đi dạo" mà hắn ban phát không hề giống như những gì Lâm Nguyệt hình dung.
Hắn đeo vào cổ cô một sợi dây chuyền mảnh bằng bạch kim, ở giữa là một viên kim cương xanh tuyệt đẹp. Nhưng khi hắn cài khóa, Lâm Nguyệt mới nhận ra nó không đơn thuần là trang sức. Nó có một bộ phận cảm biến nhỏ xíu.
"Nếu em rời xa tôi quá mười mét, nó sẽ phát tín hiệu." Hắn thản nhiên giải thích khi giúp cô khoác lên mình chiếc áo choàng dài, "Nguyệt Nguyệt, tôi cho em tự do trong tầm mắt của tôi, đừng cố gắng thử thách sự kiên nhẫn của tôi thêm lần nào nữa."
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Lâm Nguyệt bước chân ra khỏi căn phòng nhung lụa ấy. Nhưng đập vào mắt cô không phải là bầu trời, mà là một hành lang dài dằng dặc, tối tăm, chỉ có những ngọn đèn tường le lói. Sàn nhà trải thảm đỏ thẫm như màu máu khô, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua những khe cửa.
Lục Quân nắm chặt tay cô, dẫn cô đi qua những dãy hành lang hun hút. Cô cố gắng ghi nhớ từng ngã rẽ, từng bức tranh treo tường, từng cánh cửa. Nhưng dường như ngôi biệt thự này được xây dựng như một mê cung. Hắn đưa cô đến một khu vườn nằm ngay giữa lòng ngôi nhà. Đây là một giếng trời khổng lồ, bên trên được bao phủ bởi lớp kính cường lực dày đặc, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài nhưng vẫn cho ánh sáng xuyên qua.
Nhìn thấy ánh nắng le lói từ trên cao, Lâm Nguyệt bất giác chạy tới, đưa tay ra như muốn chạm vào nó. Nhưng tất cả những gì cô chạm phải chỉ là không khí lạnh lẽo bên dưới vòm kính.
"Đây là giới hạn của em." Lục Quân đứng phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, tựa cằm lên vai cô, "Ánh sáng này là dành cho em, không khí này cũng là dành cho em. Chỉ cần em ở lại đây, em sẽ có mọi thứ."
Lâm Nguyệt nhìn những đóa hoa hồng đen được trồng trong khu vườn, chúng kiêu sa nhưng lại mang vẻ u ám chết chóc. Chúng được chăm sóc trong môi trường nhân tạo hoàn hảo, không có sâu bọ, không có nắng gắt, nhưng cũng không bao giờ biết đến mùi vị của mưa bụi hay gió ngàn. Chúng giống hệt như cô lúc này.
"Lục Quân, anh không thấy mệt mỏi sao?" Cô khẽ hỏi, ánh mắt vẫn đóng đinh vào vòm kính trên cao, "Cứ phải canh giữ một người không thuộc về mình, anh không thấy mình cũng đang bị giam cầm sao?"
Cánh tay Lục Quân siết chặt thêm một chút, giọng nói của hắn vang lên bên tai cô, lạnh lùng nhưng kiên định: "Nếu đây là giam cầm, thì tôi nguyện ý bị giam cầm cùng em đến hơi thở cuối cùng. Nguyệt Nguyệt, em không hiểu đâu. Thế giới ngoài kia quá hỗn loạn, còn ở đây, chỉ có tôi và em. Không có sự phản bội, không có sự hy sinh vô nghĩa cho những kẻ không xứng đáng."
Hắn xoay người cô lại, ép cô nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự cuồng nhiệt lệch lạc của mình.
"Em hận tôi vì đã bắt em đi, nhưng một ngày nào đó em sẽ cảm ơn tôi vì đã đưa em ra khỏi vũng bùn mang tên gia đình họ Lâm. Tôi là người duy nhất thực sự nhìn thấy em, không phải là một đứa trẻ 'hiểu chuyện', mà là một người phụ nữ cần được bảo vệ."
Lâm Nguyệt cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự chiếm hữu của Lục Quân không chỉ dừng lại ở thể xác, hắn đang cố gắng tẩy não cô, cố gắng biến mình thành đấng cứu thế trong mắt cô. Và điều đáng sợ nhất là, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, trái tim cô đã lỡ nhịp trước sự kiên định điên rồ ấy.
"Đi thôi, gió ở đây hơi lạnh." Hắn khoác lại áo choàng cho cô, dắt cô quay trở lại mê cung tăm tối.
Khi quay về căn phòng cũ, cánh cửa lại đóng sầm lại. Tiếng khóa vàng vang lên báo hiệu sự kết thúc của mười lăm phút tự do giả tạo. Lâm Nguyệt ngồi xuống giường, đôi tay vẫn còn vương chút hơi ấm của nắng trời, dù chỉ là qua lớp kính.
Cô nhận ra rằng, Lục Quân đã tính toán mọi thứ. Hắn cho cô thấy ánh sáng để cô biết nó rực rỡ thế nào, rồi lại kéo cô vào bóng tối để cô phải khao khát hắn – kẻ duy nhất có thể đưa cô đến gần ánh sáng đó. Đây là một trò chơi tâm lý bậc thầy, và cô đang dần rơi vào cái bẫy sủng ái mà hắn đã giăng sẵn.
Lâm Nguyệt nhìn xuống chiếc lắc chân vàng, rồi nhìn sợi dây chuyền kim cương trên cổ. Cô không còn cảm thấy chúng là trang sức nữa. Chúng là những sợi xích vô hình đang dần thắt chặt lấy linh hồn cô.
Tối hôm đó, Lục Quân mang đến cho cô một món quà khác. Đó là một hộp màu vẽ và những tấm toan trắng tinh.
"Tôi nhớ em từng thích vẽ." Hắn đặt chúng xuống góc phòng, "Vẽ đi, vẽ bất cứ thứ gì em muốn, ngoại trừ cánh cửa kia."
Lâm Nguyệt cầm lấy cây cọ, tay cô hơi run. Cô nhìn tấm toan trắng, trong đầu cô hiện lên hình ảnh khu vườn hồng đen dưới vòm kính, hiện lên gương mặt lạnh lùng của Lục Quân, và hiện lên cả hình ảnh chính mình đang bị nhốt trong một cái lồng bằng vàng không có lối ra.
Cô bắt đầu vẽ. Những nét vẽ đầu tiên rất hỗn loạn, giống như tâm trạng của cô lúc này. Lục Quân ngồi bên cạnh, thong thả đọc một cuốn sách kinh tế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô với ánh mắt hài lòng. Sự yên bình này thật giả tạo, thật nghẹt thở.
Khi bức tranh dần hiện ra, đó là một đôi mắt khổng lồ đang nhìn qua một khe hẹp của lồng sắt. Trong đôi mắt đó không có sự sợ hãi, mà chỉ có một màu đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Lục Quân đứng dậy, đi đến phía sau cô, nhìn vào bức tranh. Hắn không tức giận, ngược lại còn khẽ cười, bàn tay đặt lên cổ cô, nơi sợi dây chuyền kim cương đang lấp lánh.
"Đôi mắt đẹp lắm, Nguyệt Nguyệt. Nhưng em vẽ sai rồi. Trong cái lồng này, không phải em đang nhìn ra ngoài, mà là tôi đang nhìn vào bên trong. Tôi nhìn để đảm bảo rằng em vẫn là của tôi, mãi mãi."
Hắn đột ngột xoay người cô lại, bắt đầu một nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu. Lâm Nguyệt buông rơi cây cọ, những vệt màu đen văng tung tóe lên tấm toan trắng, tạo thành những vết sẹo nhem nhuốc.
Trong không gian chật hẹp của căn phòng, tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng chuông nhỏ của lắc chân vàng tạo nên một bản nhạc u ám. Lâm Nguyệt cảm thấy mình đang chìm dần vào một đầm lầy ngọt ngào. Cô muốn chống cự, muốn đẩy hắn ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội ý chí, bắt đầu thích nghi với những đụng chạm của hắn.
Sự thuần hóa đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất như thế. Lục Quân không dùng roi vọt, hắn dùng sự hiện diện thường trực, dùng những món quà tinh tế và dùng cả dục vọng không che giấu để bẻ gãy từng mảnh nhỏ trong lòng kiêu hãnh của cô.
Khi màn đêm thực sự buông xuống (hoặc khi ánh đèn chuyển sang màu hổ phách đậm), Lâm Nguyệt nằm trong vòng tay Lục Quân, nhìn những vệt màu đen trên bức tranh chưa hoàn thiện. Cô biết, mình đã không còn là Lâm Nguyệt của trước đây nữa. Cô đang dần biến thành một phần của căn phòng này, một phần của bóng tối này.
Nhưng ở đâu đó trong sâu thẳm, một mảnh vỡ nhỏ của sự phản kháng vẫn còn sót lại. Cô không vẽ đôi mắt ấy để nhìn ra ngoài. Cô vẽ đôi mắt ấy để tự nhắc nhở mình: Đừng bao giờ nhắm mắt lại trước con quỷ đang ôm lấy mình, vì nếu cô nhắm mắt, cô sẽ hoàn toàn tan biến vào lồng son không ánh sáng này.
Lục Quân ngủ thiếp đi, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt lấy cô không rời, giống như một đứa trẻ sợ mất đi món đồ chơi yêu quý nhất. Lâm Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay chạm vào viên kim cương trên cổ. Nó lạnh lẽo, sắc sảo và mang đầy tính định đoạt.
Cuộc đời cô, từ một mồi nhử cho gia đình, giờ đây đã trở thành món báu vật bị giam cầm. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ một món báu vật có thể phản chủ? Liệu cô có thể dùng chính sự sủng ái này để biến nó thành vũ khí chống lại hắn?
Tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc lại vang lên, đều đặn và lạnh lùng. Thời gian vẫn trôi, nhưng tự do thì đã dừng lại ở đêm ngoại ô ấy. Lâm Nguyệt nhắm mắt lại, hơi thở hòa cùng nhịp với kẻ bắt cóc mình, bắt đầu một giấc ngủ đầy rẫy những ám ảnh và khao khát trốn chạy không thành lời.