2,544 từ · ~13 phút đọc
Bức tranh dang dở với những vệt màu đen nhem nhuốc vẫn đứng đó, như một nhân chứng câm lặng cho cuộc đối đầu tâm lý đêm qua. Khi ánh đèn âm tường chuyển từ sắc hổ phách sang tông màu xám nhạt của buổi sớm nhân tạo, Lâm Nguyệt thấy mình tỉnh giấc trong sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản. Lục Quân đã rời đi tự bao giờ, nhưng dấu vết của hắn vẫn còn in đậm trên cơ thể cô. Những vết đỏ mờ ám trên cổ và vai, mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với mùi tinh dầu hoa hồng đen, tất cả tạo thành một chiếc lưới vô hình siết chặt lấy cô ngay cả khi cô chỉ có một mình.
Cô ngồi dậy, chiếc lắc chân vàng lại phát ra tiếng kêu leng keng quen thuộc. Âm thanh ấy giờ đây không còn khiến cô giật mình, mà chỉ mang lại một sự chán chường đến cùng cực. Lâm Nguyệt tiến về phía gương trang điểm. Trên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, một lọ thuốc mỡ nhỏ cùng một tờ giấy nhắn bằng mực đen viết tay đặt ngay ngắn.
"Bôi thuốc vào những vết xước. Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ dấu vết không hoàn hảo nào trên người em."
Lâm Nguyệt cầm lọ thuốc lên, bàn tay cô khẽ run. Sự tỉ mỉ của Lục Quân không phải là tình yêu, đó là sự bảo trì đối với một món đồ quý giá. Hắn không chịu được việc "tài sản" của mình bị tổn hại, dù chỉ là một vết trầy nhỏ do bụi gai hay một vết bầm do chính hắn gây ra trong lúc cuồng nhiệt. Cô mở nắp lọ, mùi thảo mộc thanh mát tỏa ra, nhưng cô lại cảm thấy buồn nôn. Hắn đang dùng sự chăm sóc này để xóa sạch những dấu vết của quá khứ, của đêm ngoại ô ấy, của một Lâm Nguyệt tự do.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, hai người quản gia mặc đồng phục sẫm màu lặng lẽ bước vào. Họ không nói lời nào, chỉ cúi đầu chào rồi bắt đầu chuẩn bị nước tắm. Quy trình này đã trở thành một phần của sự giam cầm. Họ không phải là người hầu, họ là những cái máy giám sát mang gương mặt người.
"Tôi tự làm được." Lâm Nguyệt nói, giọng nói khàn khàn vì thiếu ngủ.
Một trong hai người quản gia ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng: "Cô Lâm, ông chủ dặn chúng tôi phải đảm bảo cô được chăm sóc tốt nhất. Xin đừng làm khó chúng tôi."
Lâm Nguyệt cười khổ. Làm khó họ? Trong căn nhà này, ai mới là người đang bị làm khó? Cô chấp nhận để họ dẫn vào phòng tắm. Dưới làn nước ấm, họ dùng những chiếc khăn bông mềm mại nhất để lau rửa cho cô. Mỗi hành động đều nhẹ nhàng đến mức tối đa, như thể họ đang chạm vào một mảnh thủy tinh mỏng manh sắp vỡ. Họ dùng lược ngà để chải tóc cho cô, dùng kem dưỡng thể được điều chế riêng để thoa lên làn da trắng sứ.
Sự quan tâm này quá mức dư thừa, nó khiến cô cảm thấy mình như một con búp bê bằng sứ đang được lau chùi định kỳ. Khi họ hoàn tất việc mặc cho cô một chiếc váy bằng lụa satin màu xanh nhạt, Lục Quân bước vào. Hắn đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, nhưng khí chất áp đảo vẫn không hề giảm bớt. Hắn ra hiệu cho những người quản gia lui ra, sau đó tiến lại gần Lâm Nguyệt.
"Em trông rất xinh đẹp." Hắn nói, tay lướt qua mái tóc dài còn hơi ẩm của cô, "Hôm nay em muốn làm gì? Tôi có một chút thời gian rảnh."
Lâm Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy sự mệt mỏi: "Tôi muốn mở đèn lớn. Tôi muốn thấy thứ ánh sáng không phải từ điện."
Lục Quân khẽ nhíu mày: "Tôi đã cho em ra khu vườn kính ngày hôm qua rồi. Ánh sáng ở đó là thật."
"Nhưng nó bị chặn lại bởi lớp kính. Tôi muốn cảm nhận gió thổi trực tiếp lên mặt mình."
Lục Quân im lặng, bàn tay đang vuốt tóc cô chợt khựng lại. Hắn đột ngột nắm lấy tay cô, kéo cô về phía bàn trà. Trên bàn đã bày sẵn một bữa sáng kiểu Pháp cầu kỳ.
"Ngồi xuống và ăn đi. Đừng nói về những thứ không thể."
Sự chuyển biến đột ngột trong thái độ của hắn khiến Lâm Nguyệt hiểu rằng, dù hắn có sủng ái cô đến đâu, thì "tự do" vẫn là một từ khóa cấm kỵ. Hắn tự tay cắt miếng bánh mì, phết bơ và đưa đến tận miệng cô.
"Ăn đi. Tôi không muốn em gầy thêm chút nào nữa."
Lâm Nguyệt nhìn miếng bánh, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu cuồng si của hắn. Cô biết, nếu cô từ chối, hắn sẽ lại dùng những biện pháp ép buộc tinh vi hơn. Cô há miệng đón lấy miếng bánh, nhai một cách chậm chạp và vô hồn. Sự chăm sóc của hắn giống như một liều thuốc độc bọc đường, hắn đang cố gắng nuôi béo cô trong cái lồng này, biến cô thành một sinh vật hoàn toàn phụ thuộc vào hắn về mọi mặt.
"Sau khi ăn xong, tôi sẽ đưa em đến thư viện." Lục Quân nói, giọng điệu như đang ban phát một ân huệ cực lớn, "Ở đó có những bản thảo cổ mà em từng quan tâm khi còn ở trường đại học. Tôi đã đấu giá chúng về cho em."
Hắn đã nghiên cứu về cô. Hắn biết cô thích gì, ghét gì, biết cả những giấc mơ dang dở của cô. Sự thật này khiến Lâm Nguyệt rùng mình. Hắn không bắt cóc cô một cách ngẫu hứng. Hắn đã theo dõi cô từ lâu, đã chuẩn bị cái bẫy này từ trước khi cô kịp nhận ra sự tồn tại của hắn.
"Anh đã theo dõi tôi từ khi nào?" Cô hỏi, giọng nói run rẩy.
Lục Quân nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp: "Đủ lâu để biết rằng em là người phụ nữ duy nhất có thể lấp đầy sự trống rỗng trong thế giới của tôi. Nguyệt Nguyệt, em không biết mình đặc biệt thế nào đâu. Trong khi gia đình em coi em là cỏ rác, thì tôi thấy em là viên kim cương cần được mài giũa và cất giữ."
"Bằng cách giam cầm sao?"
"Bằng cách sở hữu." Hắn đính chính, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, "Tôi không giam cầm em, tôi đang bảo vệ viên kim cương của mình khỏi bụi bặm bên ngoài. Em nên cảm thấy may mắn vì người tìm thấy em là tôi, chứ không phải một kẻ nào khác tàn nhẫn hơn."
Lâm Nguyệt không nói thêm gì nữa. Cô nhận ra mọi sự tranh luận với kẻ mang tư duy vặn vẹo này đều là vô nghĩa. Sau bữa sáng, Lục Quân dẫn cô ra khỏi phòng. Lần này, hành trình dài hơn một chút. Họ đi qua những hành lang treo đầy những bức tranh của các danh họa lừng danh, đi qua những căn phòng đóng cửa im lìm. Biệt thự của Lục Quân giống như một viện bảo tàng của sự cô độc và giàu sang tột độ.
Thư viện là một không gian khổng lồ với những giá sách cao chạm trần, mùi giấy cũ và mùi gỗ lim nồng đậm. Ở giữa phòng là một chiếc bàn đọc sách lớn bằng gỗ sồi. Lục Quân đưa cô đến một ngăn tủ kính đặc biệt, bên trong là những bản thảo viết tay của một tiểu thuyết gia mà cô cực kỳ ngưỡng mộ.
"Nó là của em." Hắn nói, tay mở khóa tủ kính, "Em có thể đọc chúng ở đây, hoặc tôi sẽ mang về phòng cho em."
Lâm Nguyệt nhìn những trang giấy ố vàng, những dòng chữ nghiêng nghiêng mang đầy khát vọng tự do của tác giả. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Những dòng chữ ca ngợi sự tự do này giờ đây lại bị nhốt trong một cái tủ kính, trong một căn nhà không lối thoát, để làm thú vui cho một tù nhân khác.
"Tôi muốn đọc ở đây." Cô nói nhỏ.
"Được, tôi sẽ làm việc ở bàn bên cạnh. Tôi muốn nhìn thấy em trong tầm mắt."
Lục Quân ngồi xuống, mở chiếc máy tính xách tay và bắt đầu xử lý những công việc của một tập đoàn khổng lồ. Trong vài giờ tiếp theo, không gian chỉ còn tiếng lật giấy nhẹ nhàng của Lâm Nguyệt và tiếng gõ bàn phím đều đặn của Lục Quân.
Dưới ánh đèn thư viện dịu mắt, hình ảnh hai người trông giống như một cặp đôi thanh bình đang cùng nhau tận hưởng buổi sáng. Nhưng chỉ có Lâm Nguyệt biết, sợi dây chuyền trên cổ cô đang rung nhẹ mỗi khi cô di chuyển quá xa khỏi Lục Quân. Hắn thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua người cô để xác nhận cô vẫn còn đó. Sự quan sát ấy nghẹt thở đến mức khiến cô đôi lúc cảm thấy khó thở.
Cô giả vờ đọc sách, nhưng thực chất là đang quan sát Lục Quân. Hắn làm việc rất tập trung, gương mặt sắc lạnh không một chút cảm xúc dư thừa. Đây là người đàn ông đã thao túng cả gia đình cô, đã khiến cha mẹ cô từ bỏ việc tìm kiếm cô chỉ bằng vài lợi ích kinh tế. Hắn là một con quái vật mang gương mặt thiên thần, và hắn đang dùng sự dịu dàng này để bào mòn ý chí của cô.
Đột nhiên, Lục Quân đóng máy tính lại. Hắn đứng dậy, đi đến phía sau cô, cúi xuống nhìn vào trang sách cô đang đọc.
"Em đọc đến chương nói về sự giải thoát sao?" Hắn hỏi, giọng nói mang theo một chút trêu chọc nguy hiểm.
Lâm Nguyệt khựng lại, cô không biết mình đã lật đến trang đó từ lúc nào.
"Tác giả nói rằng, sự giải thoát lớn nhất là khi linh hồn không còn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì." Cô đáp, cố gắng giữ giọng bình thản.
Lục Quân xoay ghế của cô lại, ép cô đối diện với hắn. Hắn đặt hai tay lên thành ghế, thu hẹp khoảng cách.
"Linh hồn của em đã thuộc về tôi rồi, Nguyệt Nguyệt. Không có sự giải thoát nào khác ngoài việc ở bên cạnh tôi. Em càng sớm chấp nhận điều đó, em sẽ càng ít đau khổ hơn."
Hắn đột ngột bế cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn đọc sách lớn. Những bản thảo quý giá bị gạt sang một bên. Ánh mắt Lục Quân lúc này không còn là sự bình thản của một doanh nhân, mà là dục vọng nguyên thủy của một kẻ săn mồi.
"Lục Quân... đây là thư viện..." Cô hốt hoảng đẩy vai hắn.
"Thì sao? Cả căn nhà này đều là của tôi, và em cũng vậy."
Hắn bắt đầu nụ hôn thô bạo hơn thường lệ, như thể để trừng phạt ý nghĩ về sự "giải thoát" vừa hiện lên trong đầu cô. Bàn tay hắn lướt trên làn da satin của chiếc váy, tiếng vải sột soạt hòa lẫn với hơi thở dồn dập của cả hai. Lâm Nguyệt cảm thấy mình đang bị nhấn chìm trong một cơn bão. Sự sủng ái của hắn lúc này trở nên dữ dội và đầy tính xâm chiếm.
Hắn muốn cô phải cảm nhận được sự tồn tại của hắn trong từng huyết quản, muốn cô phải hiểu rằng dù cô có đọc bao nhiêu cuốn sách về tự do, thì thực tại của cô vẫn là nằm dưới thân thể hắn, trong căn phòng đầy sách nhưng không có lối ra này.
Mỗi khi cô định phát ra tiếng phản kháng, hắn lại dùng nụ hôn nuốt chửng lấy nó. Sự áp chế về thể xác của Lục Quân là tuyệt đối. Hắn biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, biết cách khiến cô phải run rẩy và bật ra những tiếng rên rỉ đầy nhục nhã.
Trong không gian trang nghiêm của thư viện, sự hoan lạc vặn vẹo này diễn ra như một lời khẳng định quyền sở hữu tối thượng. Lâm Nguyệt nhìn lên những giá sách cao vút, cảm thấy những cuốn sách ấy như đang nhìn xuống cô với vẻ khinh miệt. Cô đã trở thành thứ mà cô ghét nhất: một kẻ bị thuần hóa bởi chính sự sướng sung và nhung lụa.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Quân ôm lấy cô, dùng chiếc áo choàng bọc kín cơ thể đang run rẩy của cô lại. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn.
"Ngoan lắm, Nguyệt Nguyệt. Tôi thích sự phục tùng này của em."
Hắn bế cô quay trở về phòng. Cánh cửa lại khép lại, khóa vàng lại vang lên. Lâm Nguyệt được đặt nằm trên giường. Lục Quân ngồi bên cạnh, tự tay bôi lại lớp thuốc mỡ lên những vết đỏ mới xuất hiện trên làn da cô. Sự chăm sóc tỉ mỉ ấy sau khi vừa xâm chiếm cô xong khiến Lâm Nguyệt cảm thấy kinh tởm tột độ. Hắn vừa là kẻ gây ra vết thương, vừa là kẻ tận tụy chữa lành chúng.
"Nghỉ ngơi đi. Buổi tối tôi sẽ mang quà đến cho em."
Hắn rời đi, để lại Lâm Nguyệt trong căn phòng không ánh sáng mặt trời. Cô nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm thấy mùi hương của hắn đã thấm vào tận xương tủy. Cô nhận ra một sự thật đáng sợ: cô đang bắt đầu quen với việc có hắn ở bên cạnh. Sự im lặng khi không có hắn khiến cô cảm thấy bất an hơn là sự hiện diện đầy áp bức của hắn.
Đây chính là sự thuần hóa triệt để nhất. Hắn không chỉ chiếm đoạt cơ thể cô, mà còn đang từng chút một thay thế những nhu cầu cơ bản của cô bằng chính bản thân hắn. Lâm Nguyệt nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên gối. Cô không biết mình có thể trụ vững được bao lâu nữa trước khi thực sự trở thành một con búp bê không hồn trong chiếc lồng son này.
Bên ngoài, Lục Quân đứng trước màn hình giám sát, nhìn cô gái đang co rúm trên giường. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự điên cuồng và thỏa mãn tột độ. Hắn sẽ cho cô tất cả, sẽ yêu thương cô theo cách của hắn, cho đến khi trong đầu cô không còn bất kỳ ký ức nào về thế giới bên ngoài, cho đến khi cô thực sự tin rằng, lồng giam của hắn chính là nơi an toàn nhất trên đời.
Cuộc chơi này, hắn chưa bao giờ có ý định thua cuộc.