MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Son Không Ánh SángChương 7: Sự phản kháng tuyệt vọng

Lồng Son Không Ánh Sáng

Chương 7: Sự phản kháng tuyệt vọng

2,338 từ

Sau dư âm của những ngày bị giam cầm trong sự sủng ái ngột ngạt, Lâm Nguyệt nhận ra rằng mỗi một món quà, mỗi một cử chỉ chăm sóc của Lục Quân đều là một mắt xích trong sợi dây xích vô hình đang quấn chặt lấy cổ cô. Căn phòng không cửa sổ vẫn rực rỡ ánh đèn pha lê, nhưng đối với cô, nó đã trở thành một hầm mộ lộng lẫy nơi ý chí của cô đang bị chôn sống từng ngày. Sự "ngoan ngoãn" mà cô cố gắng diễn kịch trong những chương trước bắt đầu rạn nứt khi nỗi khao khát bầu trời thực sự vượt lên trên nỗi sợ hãi về sự trừng phạt.

Sáng hôm nay, Lục Quân bước vào phòng với một tâm trạng có vẻ tốt. Hắn mang theo một chiếc hộp bọc nhung đỏ thẫm, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng kim cương lấp lánh, nhưng tâm trí Lâm Nguyệt không còn đặt vào những thứ vật chất xa xỉ đó nữa. Cô đứng bên cạnh chiếc gương lớn, đôi mắt ráo hoảnh nhìn bóng hình mình phản chiếu trong gương một người phụ nữ xinh đẹp, đầy đủ nhưng linh hồn đã héo úa.

"Nguyệt Nguyệt, lại đây." Lục Quân vẫy tay, giọng nói trầm thấp mang theo một loại quyền uy tự nhiên.

Lâm Nguyệt không cử động. Cô siết chặt nắm tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay để tìm kiếm một chút tỉnh táo từ cơn đau thể xác. Cô quay lại, nhìn thẳng vào người đàn ông đang điều khiển cả cuộc đời mình.

"Lục Quân, bao giờ anh mới để tôi đi?"

Câu hỏi của cô khiến nụ cười nhạt trên môi Lục Quân đông cứng lại. Hắn thong thả đặt chiếc hộp xuống bàn, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía cô. Tiếng giày da nện trên thảm đỏ nghe nặng nề như tiếng búa gõ vào quan tài.

"Tôi tưởng chúng ta đã vượt qua giai đoạn này rồi." Hắn dừng lại ngay trước mặt cô, bóng người cao lớn che khuất cả ánh đèn điện, bao trùm lấy cô trong bóng tối của hắn, "Em có mọi thứ ở đây. Sự an toàn, nhung lụa, và sự quan tâm mà gia đình em chưa bao giờ dành cho em. Tại sao em vẫn cứ muốn quay về cái nơi đã ruồng bỏ mình?"

"Bởi vì ở đó, dù tôi có bị ghẻ lạnh, tôi vẫn là một con người!" Lâm Nguyệt đột ngột cao giọng, hơi thở dồn dập, "Còn ở đây, tôi là cái gì? Một con thú cưng được anh tắm rửa và đeo xích vàng sao? Tôi muốn thấy mặt trời thực sự, tôi muốn ngửi mùi mưa, tôi muốn đi trên con phố có tiếng người qua lại chứ không phải là hành lang vắng lặng này!"

Lục Quân nheo mắt, một tia nguy hiểm lóe lên. Hắn đột ngột vươn tay, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình.

"Em muốn tự do đến thế sao? Tự do ngoài kia là gì? Là bị gia đình bán đi lần nữa? Là bị những kẻ săn mồi khác xâu xé vì sự ngây thơ của em? Nguyệt Nguyệt, tôi là người duy nhất trên thế giới này giữ cho em được sạch sẽ và nguyên vẹn."

"Anh không giữ tôi sạch sẽ, anh đang làm tôi bẩn thỉu bằng chính sự chiếm hữu điên cuồng này!"

Lâm Nguyệt vùng vẫy, cô vung tay tát một cú thật mạnh vào mặt Lục Quân. Tiếng "chát" vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Gương mặt Lục Quân nghiêng đi một chút, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng của hắn.

Thời gian như ngừng trôi. Lâm Nguyệt đứng sững sờ, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô vừa thực hiện một hành động mà bất cứ ai trong thế giới của Lục Quân cũng không dám nghĩ tới. Sự sợ hãi bắt đầu xâm chiếm, nhưng một phần trong cô lại cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ.

Lục Quân chậm rãi quay mặt lại. Hắn không nổi giận lôi đình như cô tưởng. Hắn đưa tay chạm vào vết đỏ trên má, rồi nhìn xuống bàn tay mình như thể đang chiêm ngưỡng một điều gì đó thú vị. Hắn khẽ cười, một nụ cười khiến da đầu Lâm Nguyệt tê dại.

"Em gan lắm." Hắn thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sát khí, "Có vẻ như tôi đã quá nuông chiều em, khiến em quên mất mình đang đứng ở đâu và đối mặt với ai."

Hắn đột ngột túm lấy hai tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu và đẩy cô ngã xuống chiếc giường rộng lớn. Lâm Nguyệt hoảng sợ hét lên, chiếc lắc chân vàng kêu leng keng hỗn loạn. Lục Quân dùng cả cơ thể nặng nề của mình đè nghiến lấy cô, khóa chặt mọi lối thoát.

"Thả tôi ra! Lục Quân, anh là con quái vật!"

"Đúng, tôi là quái vật." Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng và sự phẫn nộ bị kìm nén, "Và con quái vật này sẽ dạy cho em biết thế nào là quy tắc của lồng giam."

Hắn bắt đầu thô bạo xé toạc chiếc váy lụa trên người cô. Tiếng vải rách vang lên đầy tàn nhẫn trong không gian. Lâm Nguyệt khóc lóc, cố gắng dùng chân đạp vào người hắn, nhưng Lục Quân dễ dàng chế ngự đôi chân cô bằng một tay. Hắn dùng sợi dây nơ từ chiếc váy bị rách để trói chặt hai tay cô vào thành giường kim loại.

"Hôm nay, em sẽ không có sự dịu dàng nào hết."

Lục Quân bắt đầu xâm chiếm cô một cách thô bạo nhất. Không có nụ hôn nâng niu, không có những lời thì thầm ngọt ngào, chỉ có sự va chạm xác thịt đầy tính trừng phạt. Hắn muốn dùng nỗi đau và dục vọng để đè bẹp ý chí phản kháng của cô, muốn cô hiểu rằng trong mối quan hệ này, cô không có quyền nói "không".

Mỗi nhịp chuyển động của hắn đều mang theo sự giận dữ. Lâm Nguyệt cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm tấm nệm đắt tiền. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị vùi dập giữa cơn bão táp, không thể điều khiển, không thể dừng lại.

"Nói đi, em là của ai?" Lục Quân cúi xuống, giọng nói khàn đặc bên tai cô.

Lâm Nguyệt im lặng, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những thiên thần được vẽ bằng vàng đang nhìn xuống cuộc hành hạ này với vẻ dửng dưng.

Lục Quân siết chặt vòng eo cô, tăng thêm sức mạnh của sự xâm nhập: "Trả lời tôi!"

"Của... của anh..." Cô thều thào, giọng nói vỡ vụn vì đau đớn và kiệt sức.

Sự phục tùng bị ép buộc này dường như càng làm bùng cháy thêm ngọn lửa trong lòng Lục Quân. Hắn tiếp tục giày vò cô cho đến khi cô không còn sức để khóc, cho đến khi ý thức của cô bắt đầu mờ mịt. Khi cơn bão qua đi, Lục Quân nằm đè lên người cô, hơi thở dồn dập của hắn phả vào làn da đẫm mồ hôi của cô.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt trống rỗng của Lâm Nguyệt, lòng hắn chợt thắt lại một chút, nhưng sự chiếm hữu nhanh chóng lấp đầy khoảng trống đó. Hắn cởi bỏ sợi dây trói trên tay cô, nhìn những vết hằn đỏ trên cổ tay trắng ngần với vẻ thỏa mãn lệch lạc.

"Đây là cái giá của sự không ngoan ngoãn." Hắn đứng dậy, chỉnh lại quần áo xộc xệch, "Tôi sẽ cho em một tuần ở trong bóng tối. Không ánh đèn, không sách vở, không ai nói chuyện với em. Có lẽ sự im lặng sẽ giúp em suy nghĩ thấu đáo hơn về việc ai mới là người thực sự yêu thương em."

Lục Quân đi đến bảng điều khiển ở góc phòng. Hắn nhấn một nút, và toàn bộ ánh đèn pha lê lộng lẫy vụt tắt. Căn phòng ngay lập tức bị nhấn chìm vào một màu đen đặc quánh. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại và tiếng khóa vàng quay vòng vang lên như một bản án chung thân.

Lâm Nguyệt nằm đó, giữa bóng tối mịt mù. Cô không thể thấy gì, kể cả đôi bàn tay mình. Sự im lặng đáng sợ bắt đầu bủa vây. Cô co người lại trên giường, ôm lấy cơ thể đầy vết bầm tím của mình. Bóng tối không chỉ ở xung quanh cô, mà nó đang từ từ thấm vào tận tâm hồn cô.

Một giờ trôi qua, mười giờ trôi qua, hay đã là một ngày? Trong bóng tối, Lâm Nguyệt mất đi cảm giác về thời gian. Cô bắt đầu nghe thấy tiếng tim mình đập, tiếng hơi thở của chính mình vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa. Những ký ức về gia đình, về đêm ngoại ô, về Lục Quân bắt đầu xoay vòng trong đầu cô như những bóng ma.

Cô bắt đầu cảm thấy đói, cảm thấy khát, nhưng không có ai đến. Lục Quân thực sự thực hiện lời nguyền của mình. Hắn muốn cô phải khao khát hắn, phải cầu xin sự hiện diện của hắn để thoát khỏi cái hư vô này.

Lâm Nguyệt bò xuống giường, mò mẫm trong bóng tối để tìm nước uống, nhưng cô vấp phải một góc bàn và ngã xuống sàn. Tiếng lắc chân vàng kêu "leng keng" vang vọng trong sự tĩnh lặng, nghe như tiếng cười nhạo. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, bật khóc nức nở. Nỗi sợ hãi bóng tối, sự cô độc và cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Có ai không... làm ơn..." Cô thều thào, nhưng không có lời đáp.

Cứ mỗi giây trôi qua, bức tường lý trí của Lâm Nguyệt lại sụp đổ thêm một chút. Cô bắt đầu hoài nghi về sự tồn tại của mình. Liệu cô có còn sống không? Hay cô đã chết và đây là địa ngục dành cho những kẻ dư thừa?

Trong bóng tối ấy, hình ảnh Lục Quân hiện lên. Dù hắn là kẻ giam cầm, dù hắn là kẻ thô bạo, nhưng hắn là người duy nhất nhìn thấy cô, là người duy nhất chạm vào cô. Sự lệ thuộc độc hại bắt đầu hình thành từ chính sự thiếu hụt cảm giác. Cô bắt đầu mong đợi tiếng cửa mở, mong đợi mùi hương gỗ đàn hương, thậm chí là mong đợi sự đụng chạm thô bạo của hắn, miễn là cô không phải ở một mình trong cái hư vô này.

Ngày thứ ba của sự giam cầm trong bóng tối, Lâm Nguyệt nằm cuộn tròn dưới gầm giường. Cô không còn sức để khóc nữa. Đột nhiên, một tia sáng nhỏ nhoi hiện lên từ khe cửa. Tiếng ổ khóa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đối với cô nó như tiếng sét đánh ngang tai.

Lục Quân bước vào. Hắn mang theo một ngọn nến nhỏ, ánh sáng leo lét của nó đủ để soi sáng gương mặt lạnh lùng nhưng đầy vẻ mong đợi của hắn. Hắn nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở gầm giường nơi Lâm Nguyệt đang run rẩy.

Hắn quỳ xuống, đưa tay ra phía cô: "Nguyệt Nguyệt, em đã suy nghĩ xong chưa?"

Lâm Nguyệt nhìn bàn tay ấy. Cô biết nếu nắm lấy nó, cô sẽ hoàn toàn đánh mất tự do của linh hồn. Nhưng nhìn vào bóng tối vô tận phía sau, cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Cô bò ra, nhào vào lòng Lục Quân, ôm chặt lấy hắn như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc.

"Tôi sai rồi... làm ơn đừng bỏ tôi trong bóng tối... đừng bỏ tôi một mình..." Cô nấc nghẹn, vùi mặt vào ngực hắn.

Lục Quân ôm lấy cô, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi. Hắn vuốt ve mái tóc rối bời của cô, hôn lên vầng trán lạnh ngắt.

"Ngoan lắm. Chỉ cần em biết nghe lời, thế giới này sẽ lại rực rỡ ánh sáng."

Hắn bế cô lên, đi về phía công tắc đèn. Khi ánh đèn pha lê bừng sáng trở lại, Lâm Nguyệt phải nhắm mắt lại vì chói. Nhưng trong vòng tay Lục Quân, cô không còn cảm thấy sự phản kháng mãnh liệt như trước. Thay vào đó là một sự phục tùng rệu rã.

Hắn đã thành công. Hắn đã bẻ gãy mảnh xương cứng cuối cùng trong lòng kiêu hãnh của cô. Sự áp đảo về quyền lực và thể xác đã giành chiến thắng hoàn toàn trước khát vọng tự do. Lâm Nguyệt nhìn chiếc lắc chân vàng lấp lánh dưới ánh đèn, giờ đây cô không còn thấy nó là xiềng xích nữa, mà là thứ duy nhất buộc chặt cô vào thực tại.

Lục Quân đặt cô xuống giường, tự tay lau sạch những vết bẩn trên mặt cô bằng khăn ấm. Hắn bắt đầu bôi thuốc cho những vết thương của cô một cách tận tụy, như thể vụ hành hạ vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Từ giờ trở đi, em sẽ ở bên cạnh tôi, không có sự phản kháng nào nữa, đúng không?"

Lâm Nguyệt khẽ gật đầu, đôi mắt đờ đẫn: "Đúng... Lục Quân."

Hắn hài lòng hôn lên môi cô. Một chương mới của sự thuần hóa đã bắt đầu. Lồng son không ánh sáng giờ đây đã có "ánh sáng" của Lục Quân, nhưng đó là thứ ánh sáng thiêu đốt mọi hy vọng về một ngày mai thực sự.