Trong căn phòng trọ chật hẹp, không khí trở nên trang trọng đột ngột khi Ngao Quảng thắp một mẩu hương muỗi, coi đó là đàn hương để khai mạc "Đại hội Tứ Hải lần thứ nhất trên cạn". Bốn anh em ngồi xếp bằng dưới sàn nhà, mặt đối mặt với vẻ nghiêm trọng như thể họ đang chuẩn bị phát động một cuộc đại hồng thủy để nhấn chìm cả lục địa. Ngao Quảng dõng dạc tuyên bố rằng các vị thần không thể tiếp tục sống chui lủi và bị bắt nạt bởi những gã chủ xưởng hay nhân viên siêu thị, họ cần một kế hoạch thống trị thế giới, hoặc ít nhất là chiếm quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống cấp nước của thành phố.
Ngao Khâm hào hứng đề xuất dùng hỏa lực khống chế các trạm xăng để nắm giữ huyết mạch giao thông. Ngao Nhuận lại thiên về hướng "xâm lăng văn hóa", cho rằng chỉ cần ông chiếm sóng toàn bộ các kênh truyền hình và mạng xã hội, nhân loại sẽ tự nguyện quỳ gối xin làm fan hâm mộ. Ngao Thuận, người thực tế nhất, chỉ im lặng lật cuốn sổ tay nhỏ, trong đó ghi chép chi tiết về các loại hóa đơn điện, nước và đặc biệt là phí gia hạn Internet sắp đến hạn vào ngày mai.
Đúng lúc cuộc tranh luận về việc "ai sẽ là người ngồi lên ngai vàng nhân gian" đang lên đến cao trào, một tiếng "tít tít" vô hồn vang lên từ chiếc điện thoại cũ của Ngao Nhuận. Một tin nhắn hệ thống hiện ra: "Tài khoản của quý khách hiện còn dưới 1.000 đồng, dịch vụ Internet sẽ bị tạm ngưng trong 12 giờ tới". Không gian lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc. Với bốn vị thần giờ đây đã "nghiện" xem tin tức thời tiết và lướt TikTok để cập nhật tình hình nhân loại, việc mất mạng Internet còn khủng khiếp hơn cả việc bị Thiên Đình tước bỏ tiên tịch.
Ngao Quảng thở dài, nhìn vào chiếc ví xẹp lép rồi nhìn sang ba đứa em đang trưng ra bộ mặt thảm hại. Mọi kế hoạch thống trị thế giới lập tức bị gác lại sau đầu. Sau một hồi tính toán, họ nhận ra cách nhanh nhất để có tiền đóng cước ngay trong đêm chính là thu gom những vật phẩm mà loài người vứt bỏ nhưng thực chất lại có thể đổi ra tiền: ve chai. Vị Đông Hải Long Vương cao quý đứng dậy, cầm lấy cái bao tải rách vốn dùng để đựng đồ lặn, ra lệnh cho các em xuất quân, nhưng không phải để đánh chiếm thành phố mà là để rà soát các thùng rác dọc đại lộ.
Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt của Thượng Hải, người ta thấy bốn người đàn ông lực lưỡng, phong thái uy nghi như những tài tử điện ảnh, nhưng tay lại cầm móc sắt và bao tải, hì hục bới tìm vỏ lon nhôm và chai nhựa. Ngao Khâm dùng thị lực nghìn dặm để phát hiện những chai nhựa nấp sau bụi cây, Ngao Thuận dùng hàn khí làm đông cứng những túi rác bốc mùi để dễ dàng phân loại, còn Ngao Nhuận thì không quên chụp ảnh "check-in" đống ve chai với dòng trạng thái: "Trải nghiệm cuộc sống hạ tầng".
Đến tờ mờ sáng, khi đứng trước vựa ve chai của một bà lão ở đầu ngõ, cả bốn vị thần nhận được số tiền lẻ đủ để gia hạn gói cước Internet cơ bản. Họ lê bước trở về phòng, mệt nhoài nhưng nhẹ nhõm vì ít nhất ngày mai vẫn còn có thể truy cập mạng để biết thế giới đang vận hành ra sao. Cuộc đại hội thống trị kết thúc bằng việc bốn anh em cùng nằm dài trên sàn nhà, tranh nhau cái điện thoại để nạp tiền mạng, thầm nhủ rằng trước khi làm bá chủ thế giới, nhất định phải làm bá chủ ngành thu mua phế liệu của quận này.