Sau cuộc hội thoại đầy nước mắt với con cá chép ở siêu thị, Ngao Quảng trở về phòng trọ với một tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Ông vứt túi muối biển lên chiếc bàn gỗ lung lay, nơi ba đứa em đang ngồi chờ đợi với những chiếc bụng rỗng. Để an ủi đại ca, Ngao Nhuận lấy ra một chai nước khoáng nhãn hiệu cao cấp mà ông vừa được một người hâm mộ "ảo" tặng lúc chiều, quảng cáo là nước tinh khiết từ mạch ngầm nghìn năm, giá bằng cả ba bát mì bò.
Ngao Quảng cầm chai nước lên, định uống một ngụm cho hạ hỏa. Nhưng ngay khi nắp chai vừa mở, một mùi hương quen thuộc đến mức nhức nhối tỏa ra. Ông khựng lại, đưa mũi vào sát cổ chai hít một hơi thật sâu, rồi sắc mặt từ đỏ chuyển sang tím tái. Ông chuyền chai nước cho Ngao Khâm, rồi đến Ngao Thuận và Ngao Nhuận. Cả bốn vị thần linh đứng hình trong giây lát, hơi thở của họ bắt đầu khiến không khí trong căn phòng 15 mét vuông trở nên đặc quánh áp lực.
Ngao Quảng đập mạnh chai nước xuống bàn, nước bắn tung tóe. Ông gầm lên rằng đây chính là dòng nước từ suối nguồn phía sau hậu điện của Đông Hải Long Cung, nơi vốn dĩ chỉ dùng để pha trà cho các bậc đại tiên. Ngao Thuận nếm thử một giọt nước vương trên tay, đôi mắt lạnh lùng thường ngày bỗng đỏ hoe vì giận dữ. Ông khẳng định độ pH và hàm lượng linh khí này không thể sai lệch, đây chính xác là "quê hương" của họ đã được lọc sạch, đóng vào nhựa rồi dán nhãn bán với giá cắt cổ cho chính những người đang khát.
Sự thật chấn động này khiến Tứ Hải Long Vương rơi vào một cơn khủng hoảng hiện sinh. Họ nhận ra sự mỉa mai tột độ: Trong khi chủ nhân của dòng nước đang phải nhịn ăn nhịn mặc trong căn phòng trọ rẻ tiền, thì người phàm lại lấy nước của họ, đóng chai và bán lại cho họ với giá của một bảo vật. Ngao Khâm điên tiết định lao ngay ra ngoài tìm trụ sở công ty nước khoáng để phun lửa thiêu rụi, nhưng Ngao Quảng đã kịp thời giữ vai em mình lại.
Trong ánh đèn điện lờ đờ của khu ổ chuột, bốn vị thần ngồi quây quần bên chai nước khoáng đã vơi một nửa. Họ nhận ra rằng việc đòi lại Long Cung bằng vũ lực là điều không thể trong thời đại pháp trị này, nhưng họ cũng không thể ngồi yên nhìn tài sản của tổ tiên bị kinh doanh một cách trắng trợn. Ngao Quảng nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Nước khoáng thiên nhiên - Tinh túy từ đại dương" trên nhãn chai, thề rằng sẽ có ngày ông khiến tập đoàn này phải trả lại từng giọt nước cho biển cả, hoặc ít nhất là phải trả cho anh em ông phí bản quyền đủ để mua một căn hộ có bếp riêng.
Cả bốn anh em kết thúc buổi tối bằng việc chia nhau mỗi người một ngụm "nước quê hương" cuối cùng, lòng đắng ngắt. Họ bắt đầu hiểu rằng, cuộc chiến ở nhân gian không chỉ có cơm áo gạo tiền, mà còn là cuộc chiến bảo vệ những gì còn sót lại của một thời hoàng kim đã bị thương mại hóa đến tận cùng.