MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Vương Xuống Phố: Chớ Có Làm Càn!Chương 3

Long Vương Xuống Phố: Chớ Có Làm Càn!

Chương 3

651 từ · ~4 phút đọc

Sau khi mất trắng thỏi vàng vào bụng chiếc máy bán hàng tự động, Tứ Hải Long Vương nhận ra rằng muốn tồn tại ở nơi này, họ cần một thứ quyền năng hơn cả phép thuật, đó là danh tính hợp pháp. Theo lời chỉ dẫn của một ông lão quét rác tốt bụng, cả bốn anh em tìm đến đồn công an phường trong tình trạng bộ đồ lặn đã bắt đầu khô cứng và bốc mùi muối biển.

Căn phòng tiếp dân máy lạnh chạy vù vù khiến Ngao Thuận cảm thấy dễ chịu đôi chút, nhưng bầu không khí nghiêm nghị nơi đây lại làm Ngao Quảng thấy áp lực ngang ngửa với việc đối diện với Thiên Đình. Vị nữ cảnh sát trẻ tuổi ngồi sau tấm kính chống đạn ngước nhìn bốn người đàn ông lực lưỡng, mặc đồ lặn bó sát, khuôn mặt người nào cũng tỏ vẻ uy nghi một cách kỳ quặc. Cô đẩy một tờ khai ra phía trước, yêu cầu họ điền đầy đủ họ tên, ngày tháng năm sinh và quê quán để làm thủ tục cấp căn cước công dân diện lưu trú đặc biệt.

Ngao Quảng cầm cây bút bi như cầm một bảo vật xa lạ. Ông hắng giọng, cố lấy lại phong thái của bậc đứng đầu thủy tộc rồi nắn nót viết vào dòng họ tên: Đông Hải Long Vương Ngao Quảng. Ở phần quê quán, ông không ngần ngại ghi: Đông Hải Long Cung, Thủy Tộc Tự Trị. Ba người em đứng phía sau cũng nghiêm túc viết theo, lần lượt là Nam Hải, Tây Hải và Bắc Hải Long Vương, quê quán trải dài khắp các đại dương trên bản đồ thần thoại.

Nữ cảnh sát cầm tờ khai lên, đôi lông mày cô cau lại, hết nhìn tờ giấy rồi lại nhìn bốn gương mặt đang chờ đợi một cách chân thành. Cô hỏi lại với giọng đầy nghi hoặc rằng đây là tên thật hay là nghệ danh đóng phim. Ngao Quảng nghiêm túc đáp rằng danh hiệu này đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa, không thể có chuyện sai sót. Ngao Khâm đứng bên cạnh bồi thêm rằng nếu không vì cái Long Cung bị quy hoạch, họ đã chẳng phải lặn lội lên đây để xin một mảnh nhựa định danh.

Bầu không khí trong đồn công an bỗng chốc trở nên căng thẳng. Nữ cảnh sát không nói không rằng, đứng dậy đi vào phòng bên trong. Vài phút sau, một vị trung tá bước ra, nhìn bốn anh em từ đầu đến chân rồi thở dài. Ông lật lại hồ sơ của bệnh viện tâm thần thành phố vừa báo cáo sáng nay về việc có một nhóm bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng nặng về phim kiếm hiệp vừa trốn viện. Vị trung tá nhẹ giọng bảo cả bốn người ngồi xuống ghế chờ, nói rằng sẽ có "xe chuyên dụng" đến đón họ về nơi có đầy đủ tiện nghi và thuốc men.

Ngao Quảng vẫn tưởng rằng "xe chuyên dụng" là sự biệt đãi dành cho thần linh, cho đến khi một chiếc xe cứu thương của bệnh viện tâm thần đỗ xịch trước cửa. Những nhân viên y tế cầm theo áo khống chế tiến vào, nhìn họ bằng ánh mắt thương hại. Ngao Nhuận định lấy điện thoại ra livestream cảnh "được đón tiếp" nhưng bị một y tá nhanh tay giật lấy vì cho rằng đó là vật nguy hiểm. Nhận thấy tình hình không ổn, Ngao Quảng hốt hoảng kéo ba đứa em chạy bán sống bán chết ra khỏi đồn, bỏ lại những tờ khai danh giá. Họ chạy len lỏi vào những con hẻm nhỏ, hiểu ra rằng ở thế giới này, nói thật về bản thân chính là cách nhanh nhất để bị tống vào trại tâm thần.