MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Vương Xuống Phố: Chớ Có Làm Càn!Chương 2

Long Vương Xuống Phố: Chớ Có Làm Càn!

Chương 2

698 từ · ~4 phút đọc

Thành phố Thượng Hải về đêm rực rỡ dưới những ánh đèn neon đa sắc, một khung cảnh mà Ngao Quảng thầm đánh giá là còn lung linh hơn cả những rạn san hô phát quang ở Đông Hải. Tuy nhiên, cái sự lung linh ấy không lấp đầy được cái bụng đang cồn cào của bốn vị cựu thần. Cả bốn anh em đứng chôn chân trước một chiếc máy bán hàng tự động đặt ở góc ngã tư sầm uất. Đối với họ, chiếc hộp sắt phát ra ánh sáng xanh lét với những chai nước xếp hàng tăm tắp bên trong không khác gì một pháp bảo trừ tà hiện đại.

Ngao Nhuận nhìn chằm chằm vào chai Coca-Cola có những bọt khí lăn tăn, nuốt nước bọt khẳng định rằng đây chắc chắn là một loại linh dược được tinh luyện từ hắc long huyết. Ngao Quảng, với tư cách là anh cả, quyết định phải ra tay để giữ vững uy nghiêm. Ông thọc tay vào lớp áo lặn bó sát, lấy ra một thỏi vàng ròng nhỏ bằng ngón tay cái, vốn là một mẩu chân giường trong tẩm điện cũ. Với tư duy của một vị thần cai quản cả một vùng biển trù phú, ông tin rằng một thỏi vàng này dư sức mua đứt cả cái hộp sắt kia chứ đừng nói là một chai nước.

Vấn đề bắt đầu khi Ngao Quảng loay hoay tìm chỗ để "cúng" thỏi vàng cho chiếc máy. Sau một hồi quan sát, ông thấy một khe hẹp có ánh đèn nhấp nháy. Nghĩ rằng đó là nơi nhận lễ vật, Ngao Quảng trang trọng đẩy thỏi vàng vào. Chiếc máy kêu lên những tiếng "rè rè" khô khốc, hệ thống cảm biến bên trong bắt đầu bối rối trước một vật thể không có trong danh mục nhận diện tiền tệ. Thỏi vàng quá nặng so với tiêu chuẩn, nhưng lại đủ nhỏ để trôi tuột vào sâu trong khe nhận tiền xu.

Tiếng "cạch" vang lên khô khốc, thỏi vàng rơi thẳng xuống hộp chứa tiền nhưng màn hình điện tử vẫn trơ tráo hiển thị con số không tròn trĩnh. Ngao Quảng đứng hình, đợi chờ một phép màu xảy ra, nhưng chai nước hắc long huyết vẫn nằm yên sau lớp kính. Ngao Khâm đứng bên cạnh bắt đầu mất kiên nhẫn, ông gầm gừ rằng cái hộp sắt này đang dám ăn chặn của cải của thần linh. Ông định đưa tay vận hỏa long lực để nung chảy mặt kính, nhưng Ngao Quảng kịp thời ngăn lại vì thấy đám đông xung quanh bắt đầu chỉ trỏ vào bốn gã đàn ông mặc đồ lặn đang đứng làm loạn giữa phố.

Cơn giận của Đông Hải Long Vương bắt đầu bốc lên đỉnh đầu. Ông dùng đôi bàn tay vốn dĩ để điều khiển sóng thần, nắm lấy thân máy và lắc mạnh. Chiếc máy bán hàng tự động bắt đầu phát ra âm thanh cảnh báo "tít tít" chói tai, thu hút sự chú ý của một nhân viên bảo vệ gần đó. Người bảo vệ tiến lại gần, nhìn bốn kẻ kỳ quặc rồi hỏi bằng giọng hách dịch rằng họ đang làm cái quái gì với tài sản công cộng.

Ngao Quảng cố giữ phong thái của một vị vua, dõng dạc tuyên bố rằng chiếc máy này đã thu nhận vật phẩm nhưng không chịu giao hàng. Khi người bảo vệ hỏi họ đã bỏ bao nhiêu tiền vào, Ngao Quảng thản nhiên đáp rằng ông vừa cho nó một thỏi vàng ròng. Câu trả lời khiến người bảo vệ cười sặc sụa, cho rằng đây là một nhóm diễn viên hài đang quay clip giấu mặt. Cuối cùng, thay vì có được chai nước để giải khát, cả bốn anh em bị đuổi khỏi góc phố với những lời đe dọa sẽ gọi cảnh sát vì tội phá hoại. Họ lếch thếch bước đi, bỏ lại thỏi vàng nằm cô độc trong bụng máy, nhận ra rằng ở thế giới này, vàng ròng đôi khi không có quyền năng bằng một mảnh giấy in hình lãnh tụ.