Cơn mưa đầu mùa trút xuống thành phố những làn nước xám xịt, xóa nhòa đi ranh giới giữa bầu trời và những tòa nhà chọc trời cũ kỹ. Trong căn phòng áp mái của một xưởng phục chế tranh cổ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, Hạ Linh đang tỉ mẩn dùng chiếc cọ mảnh nhất để dặm lại lớp màu cho một bức chân dung thiếu nữ từ thế kỷ trước. Cô yêu cái tĩnh lặng này, nơi mà thời gian như ngừng lại, và những linh hồn trên mặt vải toan dường như đang thì thầm với cô về những nỗi đau của quá khứ.
Tiếng chuông gió ở cửa rung lên lách cách, cắt ngang sự tập trung của Linh. Cô ngước nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối.
Nam bước vào, vai áo blouse trắng hơi ẩm nước mưa, trên tay là một đóa hoa hồng trắng tinh khôi. Anh là bác sĩ tâm lý, luôn mang theo vẻ ngoài ấm áp và sự điềm tĩnh khiến người đối diện cảm thấy được che chở. Anh đi đến bên cạnh Linh, đặt bó hoa xuống bàn gỗ bám đầy bụi màu, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
“Em lại quên ăn tối rồi đúng không?” Nam mỉm cười, giọng nói trầm ấm như một bản nhạc nhẹ.
Linh xoay người lại, khẽ tựa đầu vào lồng ngực anh. Sự bình yên từ Nam luôn là thứ cô cần sau một ngày dài đối mặt với những hư hao của thời gian. Nam bất ngờ quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là một viên kim cương đơn giản nhưng tinh tế, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của xưởng tranh.
“Linh, chúng ta đã bên nhau đủ lâu để anh biết rằng em là người duy nhất anh muốn chăm sóc cả đời. Làm vợ anh nhé?”
Trái tim Linh thắt lại một nhịp. Cô yêu Nam, hay đúng hơn, cô yêu sự an toàn mà anh mang lại. Cô gật đầu, nước mắt khẽ lăn dài trên má. Khi Nam lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô, một cảm giác hạnh phúc dịu dàng lan tỏa. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng sấm rền vang khiến cả căn phòng rung chuyển, và cánh cửa xưởng tranh một lần nữa bị đẩy mạnh ra.
Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng ngay ngưỡng cửa. Nước mưa từ chiếc áo khoác măng tô đen chảy xuống sàn thành từng vũng nhỏ. Người đàn ông đó không mang theo hoa, cũng chẳng có nụ cười ấm áp. Anh ta mang theo mùi của gió bão, của thuốc lá và một sự hiện diện đầy áp đảo.
“Cửa không khóa, nên tôi tự vào.”
Nam đứng dậy, hơi ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười: “Anh Vũ? Anh về từ khi nào vậy? Sao không gọi em ra sân bay đón?”
Người đàn ông tên Vũ không vội trả lời. Anh tháo chiếc kính râm đẫm nước, lộ ra đôi mắt sâu hoắm, sắc sảo như loài dã thú. Anh lướt nhìn qua Nam, rồi dừng lại ở Linh – người vẫn còn đang bàng hoàng với chiếc nhẫn cưới trên tay. Ánh mắt ấy không giống như cái nhìn của một người anh chồng tương lai dành cho em dâu. Nó chứa đựng một sự tò mò trần trụi, một sự đánh giá khiến Linh cảm thấy mình như một bức tranh quý đang bị bóc tách từng lớp màu.
“Chuyến bay đáp sớm. Tôi ghé qua bệnh viện tìm chú nhưng người ta bảo chú đến đây.” Vũ bước tới, mỗi bước chân nặng nề trên sàn gỗ đều như gõ vào tâm trí Linh.
Nam hào hứng kéo Linh lại gần: “Kịp lúc lắm. Linh, đây là Trần Vũ, anh trai anh. Anh ấy là kiến trúc sư, vừa kết thúc dự án ở nước ngoài về. Anh Vũ, đây là Hạ Linh, vợ sắp cưới của em.”
Linh cảm thấy bàn tay mình lạnh toát. Cô buộc phải đưa tay ra theo phép lịch sự: “Chào... chào anh Vũ.”
Vũ không bắt tay cô theo kiểu xã giao. Anh nắm lấy bàn tay cô, bao trọn nó trong lòng bàn tay to lớn, thô ráp và nóng hổi của mình. Sự tương phản giữa cái lạnh của nước mưa trên người anh và hơi nóng từ cơ thể anh khiến Linh rùng mình. Anh không buông tay ngay, mà khẽ siết nhẹ, ngón cái lướt qua mặt kim cương trên nhẫn cưới của cô một cách chậm rãi, đầy ẩn ý.
“Vợ sắp cưới sao?” Vũ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong trần. “Mắt nhìn của chú Nam vẫn luôn... thuần khiết như vậy.”
Câu nói ấy nghe như một lời khen, nhưng vào tai Linh lại mang đầy sự châm chọc. Cô vội vàng rút tay lại, cảm giác như có một dòng điện lạ lùng vừa chạy dọc sống lưng. Ánh đèn trong xưởng tranh chợt chớp nháy rồi tắt phụt do sự cố điện vì bão. Không gian rơi vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa gào thét bên ngoài và hơi thở của ba con người trong căn phòng hẹp.
Trong bóng tối, Linh cảm nhận được hơi thở của Vũ đang ở rất gần, ngay phía sau gáy cô. Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với vị mặn của mưa từ người anh bao vây lấy cô, mạnh mẽ và nam tính đến mức nghẹt thở. Nam đang loay hoay tìm điện thoại để bật đèn flash, giọng anh vang lên đầy lo lắng: “Linh, em có sao không? Đợi anh một chút.”
Linh định lên tiếng, nhưng một bàn tay lạ lẫm đột ngột chạm nhẹ vào eo cô trong bóng tối. Đó không phải là bàn tay dịu dàng của Nam. Cái chạm ấy cứng cáp, mang theo sự chiếm hữu và một chút thô bạo. Nó chỉ diễn ra trong vòng hai giây, nhưng đủ để khiến da thịt Linh như bị thiêu cháy. Cô chết trân tại chỗ, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Khi ánh sáng từ điện thoại của Nam bật lên, Vũ đã đứng cách đó một khoảng, thản nhiên tựa lưng vào giá vẽ, tay châm một điếu thuốc. Đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối như một đôi mắt quỷ.
“Đi thôi, mưa to thế này không về nhà được đâu. Về nhà chính đi, bố mẹ đang đợi.” Vũ nói, giọng trầm đục và lạnh lùng.
Suốt quãng đường ngồi trên xe, Linh ngồi ở ghế sau, nhìn bóng lưng của hai anh em họ Trần. Nam vẫn luôn tay nắm lấy tay cô, kể về những kế hoạch tương lai, về một ngôi nhà nhỏ có vườn hoa. Nhưng tâm trí Linh lại đặt ở tấm gương chiếu hậu, nơi cô thi thoảng bắt gặp ánh mắt của Vũ đang nhìn mình qua gương. Đó là một ánh mắt đen đặc, không chút giấu giếm sự hứng thú đen tối.
Linh nhìn xuống chiếc nhẫn kim cương trên tay mình. Nó lấp lánh và hoàn hảo, đại diện cho một cuộc đời bình lặng mà cô hằng mơ ước. Nhưng từ khoảnh khắc Vũ xuất hiện, cô lờ mờ nhận ra rằng, sự bình lặng ấy có lẽ chỉ là lớp màn mỏng manh trước một cơn bão tố sắp sửa cuốn phăng đi tất cả đạo đức và lý trí của cô.
Xe dừng lại trước dinh thự nhà họ Trần. Cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, thậm chí còn nặng hạt hơn, như muốn nhấn chìm cả thành phố vào một cuộc giao thoa đầy tội lỗi.