MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLớp Màu Phản BộiChương 2

Lớp Màu Phản Bội

Chương 2

1,409 từ · ~8 phút đọc

Dinh thự nhà họ Trần nằm biệt lập trên một triền đồi nhỏ, bao quanh bởi những hàng thông già quanh năm rì rào trong gió. Kiến trúc của ngôi nhà mang đậm nét hoài cổ với những hành lang lát đá cẩm thạch lạnh lẽo và những cánh cửa gỗ nặng nề. Khi chiếc xe dừng lại trước sảnh chính, ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa sổ lớn không làm cho Linh cảm thấy ấm áp hơn, ngược lại, cô thấy mình như đang bước vào một cái lồng kính lộng lẫy nhưng ngột ngạt.

Linh khẽ siết chặt vạt áo choàng, cố gắng giấu đi sự bất an đang cuộn lên trong lòng. Nam ân cần che ô cho cô, bàn tay anh đặt nhẹ trên eo cô như một sự khẳng định quyền sở hữu đầy dịu dàng. Ở phía trước, Vũ bước đi thong dong, mặc cho nước mưa thấm đẫm vai áo. Dáng vẻ phong trần, bất cần của anh hoàn toàn lạc lõng giữa vẻ trang trọng của gia đình này.

Bên trong phòng ăn, bà Phương – mẹ của Nam – đã đợi sẵn. Bà là người phụ nữ quý phái nhưng ánh mắt luôn toát lên vẻ dò xét sắc sảo. Khi thấy Linh, bà mỉm cười, một nụ cười đúng mực của tầng lớp thượng lưu.

“Linh đến rồi sao? Mau vào thay đồ đi con, kẻo cảm lạnh.”

Bà Phương đưa cho Linh một bộ váy lụa satin màu xanh rêu – màu sắc mà Linh vốn ít khi mặc vì nó quá tôn lên những đường cong cơ thể. Khi Linh bước xuống cầu thang sau khi thay đồ, không gian phòng ăn dường như ngưng đọng lại. Chiếc váy ôm sát lấy vòng eo thon gọn, phần cổ chữ V xẻ sâu vừa đủ để lộ ra xương quai xanh thanh tú và làn da trắng ngần còn vương chút hơi lạnh của nước mưa.

Nam đứng dậy kéo ghế cho cô, đôi mắt anh tràn đầy sự tự hào. “Em đẹp lắm, Linh.”

Ở phía đối diện, Vũ đã thay một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, cổ áo mở rộng để lộ hình xăm một nhánh cây khô cằn ẩn hiện nơi lồng ngực. Anh không khen cô, cũng chẳng mỉm cười. Anh chỉ ngồi đó, tay xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu hổ phách, ánh mắt chậm rãi quét từ đỉnh đầu xuống đôi môi hơi mọng nước của Linh, rồi dừng lại thật lâu ở nơi chiếc nhẫn cưới đang ngự trị.

Bữa cơm bắt đầu trong sự im lặng mang màu sắc lễ nghi. Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên những âm thanh khô khốc, len lỏi vào bầu không khí đặc quánh.

“Vũ, lần này về hẳn chứ?” Ông Trần lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Còn tùy vào việc ở đây có gì đủ thú vị để giữ chân con không.” Vũ đáp, giọng nói trầm khàn mang theo chút vị chát của rượu.

“Anh Vũ là kiến trúc sư đại tài, bố đừng lo. Có khi anh ấy lại sớm tìm được một ‘công trình’ tâm đắc thôi.” Nam đùa, rồi quay sang gắp một miếng cá vào bát cho Linh. “Ăn nhiều một chút, em dạo này gầy quá.”

Linh gượng cười, cúi đầu ăn nhưng cô cảm thấy sống lưng mình như bị thiêu đốt. Dưới gầm bàn rộng lớn, không gian dường như thu hẹp lại. Linh vô tình dịch chân sang một chút để tìm tư thế thoải mái hơn, nhưng mu bàn chân cô bỗng chạm phải một vật gì đó cứng cáp và nóng hổi. Đó là giày của Vũ.

Linh giật mình định rút chân lại, nhưng người đàn ông đối diện không hề có ý định nhường đường. Ngược lại, cô cảm nhận được áp lực từ mũi giày của anh đang khẽ ấn lên cổ chân mình. Một cái chạm rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự khiêu khích điên rồ. Linh ngẩng phắt đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Vũ đang nhìn thẳng vào mình. Anh vẫn thản nhiên trò chuyện với ông Trần về tình hình kinh tế, nhưng đôi mắt ấy lại đang kể một câu chuyện hoàn toàn khác – một câu chuyện của sự thèm khát và chiếm hữu.

Trái tim Linh đập loạn nhịp. Cô cảm thấy mình như một kẻ đồng lõa trong một trò chơi tội lỗi ngay trước mặt vị hôn phu và cha mẹ chồng tương lai. Sự đụng chạm bí mật dưới gầm bàn khiến máu trong người cô như sôi lên, vừa sợ hãi, vừa có một sự kích thích không thể gọi tên.

“Linh, em không khỏe sao? Mặt em đỏ quá.” Nam lo lắng hỏi, bàn tay anh đặt lên trán cô.

“Em... em hơi nóng thôi. Chắc do rượu vang.” Linh lắp bắp, vội vàng nhấp một ngụm nước để che giấu sự bối rối.

Bữa ăn tiếp tục trong sự dày vò tâm lý của Linh. Mỗi khi cô cố gắng tập trung vào câu chuyện của Nam, cô lại bị phân tâm bởi sự hiện diện đầy áp đảo của Vũ. Anh không cần nói nhiều, nhưng mỗi cử động của anh – từ cách anh cầm ly rượu đến cách anh tựa lưng vào ghế – đều tỏa ra một sức hút hoang dại, đối lập hoàn toàn với sự chỉnh chu, mẫu mực của Nam.

Khi bữa tối kết thúc, bà Phương đề nghị Vũ dẫn Linh ra vườn sau xem thiết kế cảnh quan mới mà anh vừa tư vấn cho gia đình, trong khi Nam cần thảo luận gấp với ông Trần về một dự án bệnh viện.

“Đi đi Linh, anh Vũ thiết kế đẹp lắm, em sẽ thích cho xem.” Nam đẩy nhẹ vai cô, hoàn toàn không hay biết mình đang đưa con cừu nhỏ vào miệng sói.

Hành lang dẫn ra vườn sau tối tăm và lộng gió. Tiếng mưa rơi trên những tán lá tạo nên một bản nhạc u sầu. Linh đi phía sau Vũ, nhìn bóng lưng rộng lớn của anh che khuất cả ánh đèn le lói phía xa. Khi vừa bước qua ngưỡng cửa đá, Vũ đột ngột dừng lại, khiến Linh không kịp phản ứng mà đâm sầm vào lưng anh.

Anh xoay người lại cực nhanh, một tay chống lên tường, khóa chặt cô trong khoảng không hẹp giữa cánh tay mình và bức vách lạnh lẽo.

“Anh... anh định làm gì?” Linh run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập.

Vũ cúi thấp đầu, khuôn mặt anh chỉ cách cô vài phân. Mùi thuốc lá lẫn trong hơi mưa phả vào mặt cô, vừa cay nồng vừa quyến rũ. Bàn tay anh không còn giữ vẻ lịch sự như trên bàn ăn, anh đưa ngón tay trỏ, chậm rãi lướt từ cằm cô xuống cổ, rồi dừng lại ở viền áo lụa xanh rêu.

“Em biết không, Hạ Linh...” Giọng anh thì thầm, rung lên trong lồng ngực. “Màu xanh này rất hợp với em. Nhưng nó sẽ còn đẹp hơn nếu nó bị xé rách bởi một kẻ không thuộc về sự tử tế như thằng Nam.”

“Anh điên rồi! Tôi là vợ sắp cưới của em trai anh!” Linh nghiến răng, cố gắng đẩy anh ra nhưng đôi tay anh như những gông xiềng bằng thép.

Vũ nở một nụ cười đầy tàn nhẫn, bàn tay anh đột ngột siết nhẹ lấy eo cô, kéo ghì cô vào sát cơ thể nóng rực của mình. Qua lớp lụa mỏng manh, Linh cảm nhận rõ ràng sự cương nghị và khao khát của người đàn ông này. Anh không hề giấu giếm sự thèm khát đối với cô.

“Em dâu sao?” Vũ lặp lại từ đó với vẻ khinh miệt. “Để xem cái mác em dâu ấy giữ chân em được bao lâu khi trái tim em đang đập nhanh thế này vì tôi.”

Nói rồi, anh buông cô ra một cách đột ngột như chưa từng có chuyện gì xảy ra, quay lưng bước vào màn mưa nhạt nhòa, để lại Linh đứng đó với hơi thở hổn hển và một nỗi sợ hãi tột cùng. Cô biết, cuộc đời mình từ giây phút này sẽ không bao giờ còn bình yên được nữa. Một bản giao hưởng của sự phản bội đã chính thức bắt đầu, với những nốt nhạc đầu tiên đầy ma mị và tội lỗi.